News Ticker

Menu

Browsing "Older Posts"

[Truyện Ngắn] VỢ XẤU.

Thứ Năm, 30 tháng 10, 2014 / No Comments
Thời còn đi học, thất tình một nữ sinh viên xinh đẹp, tôi “rút kinh nghiệm” và quyết định chọn vợ chỉ cần là một phụ nữ nhan sắc từ trung bình trở xuống, nhưng giỏi giang, có học. Tôi đã toại nguyện với một nhân viên cùng cơ quan. Tôi quen chớp nhoáng, cầu hôn cũng nhanh như điện xẹt.

Ngày tôi đưa thiệp cưới, cả cơ quan đều kinh ngạc, vì tôi vốn cao ráo, đẹp trai trong khi Hân, người đứng tên chung thiệp cưới với tôi có thân hình đẫy đà, lại hơi xấu… Ngoài quan niệm “vợ đẹp của người”, tôi “chấm” Hân ở tính nết dịu dàng, không ăn diện, vén khéo và nhất là nấu ăn ngon.




Gia đình hai bên đều khá giả, chúng tôi được ở tầng thứ nhất căn nhà ba tầng của gia đình tôi. Yên tâm có vợ lo toan việc nhà,tôi thoải mái la cà cùng bạn bè độc thân hoặc những người chồng, cha vô trách nhiệm khác, sau giờ làm việc là nhậu nhẹt, cặp bồ đi qua đêm…

Hân không nói gì nhưng khi đứa con gái đầu lòng ra đời, Hân lên tiếng yêu cầu tôi phải có trách nhiệm với gia đình. Tôi cự cãi, lớn tiếng cho rằng “gánh vác giang sơn nhà chồng” là chuyện của Hân. Ba mẹ tôi vốn bảo thủ, thay vì bênh con dâu, lại lớn tiếng bênh vực tôi, mắng mỏ Hân thậm tệ. Một lần, trong lúc cự cãi, mẹ tôi đã nói: “Con tao không lấy mày thì có mà ma nó lấy mày. Thử mày ra đường xem có ai ngó tới không?”.


Xem thêm :  NGƯỜI YÊU CŨ, EM VẪN CÒN ĐỘC THÂN CHỨ?

Hân nhìn tôi, tôi đắc thắng xác nhận: “Tôi cưới cô về để có người đẻ con và chăm sóc ba mẹ tôi thôi”. Không ngờ, Hân vào phòng thu dọn đồ đạc, ra khỏi nhà tức thì. Ban đầu, ba mẹ tôi và tôi nghĩ Hân chỉ làm dữ, thách thức. Hân có đi đâu thì đi, miễn là để đứa con lại nhà chồng. Chẳng ngờ Hân ra đi rất mạnh dạn, mặc cho con gái kêu khóc trong tiếng mắng chửi, chì chiết của ba mẹ,hai em gái tôi và cả tôi. Tôi nghĩ, nhớ con Hân sẽ về, chỉ là vấn đề thời gian.



Sáng hôm sau, gia đình tôi nháo nhào vì không còn ai lo cơm nước. Trước đây, chuyện cơm nước do mẹ tôi phụ trách, lau dọn nhà cửa do em gái đảm đương. Cưới Hân về, mọi việc đều dồn cho cô ấy. Mẹ tôi quen thong dong năm năm qua, nay phải lụm cụm xuống bếp, hai đứa em quen ngủ trưa đến gần giờ đi làm mới xuống ăn sáng, giờ phải dậy sớm để phụ mẹ tôi. Chiều về mọi người phải tự bỏ quần áo vào máy giặt, tự lau phòng mình. Đáng nói là không ai đưa đón con gái tôi, bé Hạnh quen hơi mẹ, dù đã ba tuổi vẫn khóc ngầy ngật đòi mẹ. Cả nhà rối tung lên! Tôi điện thoại cho Hân, cô ấy không bắt máy. Tôi điện thoại bàn gặp cô em vợ, bị cô ấy mắng té tát, sỉ nhục trăm bề. Tôi nhắn với cô ấy là tôi sẽ ly dị Hân, cô ấy hét vào máy: “Ly thì ly, xem ai hầu hạ đám thối tha biếng nhác nhà anh”.

Tôi vào cơ quan, không ngờ Hân đã làm việc với công đoàn, lãnh đạo cơ quan, thông báo sẽ ly hôn với tôi. Hân là một kỹ sư giỏi, mẫn cán và nhất là rất cương quyết trong mọi tình huống công việc, nên với hôn nhân cô ấy cũng vậy. Chuyện tôi trăng hoa, mèo mỡ đi suốt đêm, vô trách nhiệm với vợ con, kể cả chuyện Hân làm “đầy tớ không công” cho gia đình tôi mọi người đều biết. Chỉ đợi giọt nước tràn ly và tờ tường thuật của Hân với lãnh đạo trước khi đưa đơn ly hôn lên tòa án. Mọi người đều đứng về phía Hân.



Suốt ngày tôi tìm cách nói lời xin lỗi với Hân, không ngờ gương mặt Hân giá lạnh hơn cả băng đá. Đồng nghiệp có vài người khuyên nhưng Hân lạnh lùng: “Mỗi nhà mỗi cảnh, mong đừng ai chen vào chuyện gia đình tôi. Tôi đã 40 tuổi rồi.” Thế là tất cả tắt tịt! Hân đã nhờ người bạn luật sự đẩy nhanh tiến độ ly hôn. Ở tòa Hân dứt khoát nếu tôi muốn nuôi con Hân cũng không cản, bằng lòng nhường quyền nuôi con cho tôi. Thú thật, mấy tháng không có Hân gia đình tôi như địa ngục, con gái tôi như gánh nặng, bởi nó đã quen sự chăm sóc của mẹ. Tôi biết Hân nói thật. Kể từ ngày ôm quần áo ra khỏi nhà tôi, Hân không hề ghé lại thăm con một lần. Tôi lấy cớ mang con sang thăm mẹ, Hân không tiếp. Vì vậy, gia đình tôi đành giao con cho Hân. Tại tòa, Hân đồng ý nhận con, chỉ cần tôi bế con, mang va li, quần áo đồ dùng của con sang nhà Hân chứ Hân không về nhà tôi lấy đồ đạc của con.

Ly hôn và nhận nuôi con, Hân chuyển công tác. Mỗi lần tôi điện nói nhớ con, Hân lạnh lùng: “Vậy chiều nay ông ghé rước con đi, khi nào muốn thì mang sang nhà tôi trả lại!” Mất Hân rồi, tôi mới thấy một khoảng trống lớn trong cuộc sống của tôi và cả trong căn nhà rộng lớn của ba mẹ tôi. Cả tôi và gia đình tôi đều lầm khi nghĩ tôi đẹp trai mà lấy vợ xấu là cầm dao ở cán. Với một phụ nữ, dù không nhan sắc nhưng có học thức và bản lãnh, thì họ chẳng bao giờ để ai lăng mạ và xem thường mình, kể cả đó là chồng và gia đình chồng. Khi họ đã quyết định ly hôn có lẽ còn cương quyết hơn nhiều so với một người phụ nữ bình thường.
Tôi đã mất một người vợ tốt. Ba mẹ tôi mất người con dâu tốt. Có lẽ đã quá muộn để hiểu “Vợ xấu chưa hẳn là vợ mình nếu mình không biết trân trọng, yêu thương”.

NGƯỜI YÊU CŨ, EM VẪN CÒN ĐỘC THÂN CHỨ?

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014 / No Comments
Chiều nay Hà Nội nổi giông bão, anh lao nhanh trên đường mà không có gì che chắn vì anh quên mang theo ô, cố chạy đến quán café gần nhất để tránh bão, tránh mưa.

Vừa đẩy cửa bước vào quán, anh đã bắt gặp một mái tóc xoăn dài và bờ vai quen thuộc, nhưng đã lâu lắm rồi anh mới được thấy. Là em, em ngồi đó không nhìn thấy anh.

Anh thật sự rất muốn bước đến, điềm nhiên vỗ vào vai em để hỏi rằng: “Em có đang sống tốt không?”, nhưng anh lại chỉ rùng mình vì cơn gió lạnh phía sau lưng, lén lút như một tên trộm, tìm lấy cho mình một chiếc bàn không xa chỗ em ngồi mà cũng không để em nhìn thấy.



Em vẫn như xưa, dáng ngồi nghiêng nghiêng như nhìn về một điều gì đó xa vời, có lúc đôi môi mím nhẹ rồi hờ hững nở một nụ cười không theo nguyên tắc. Nhưng trông em có vẻ mạnh mẽ hơn vì cú sốc đó, bởi em là người không dễ dàng gì cho sự tha thứ. Khi con người ta vấp ngã, nếu bỏ qua ngay sự đau đớn, rồi sẽ có lúc phải vấp lần nữa. Nhưng anh biết với em, mọi nỗi đau anh gây ra em đều nhớ và khắc chúng rất sâu trong tim, chính điều đó nhắc nhở em phải mạnh mẽ hơn phải không?

Anh biết và anh nhớ rất rõ lúc anh nói chia tay, những từ ngữ không tốt đẹp anh dành cho em khi không kiểm soát được cảm xúc của mình. Đối với nhiều người con gái khác, khi đã yêu sẽ chấp nhận và bỏ qua lúc cần thiết, nhưng điều đó không phải dễ dàng với em. Em dễ tổn thương đến mức ích kỷ, vì bất cứ những gì nhiều người khác có thể chịu đựng, em lại không thể.

Xem thêm :  3 con giáp lận đận đường tình duyên

Như việc anh để quên điện thoại ở nhà và ra ngoài, khi em gọi điện anh không nghe máy, em đã khóc lóc rồi nghĩ rằng anh đang bỏ rơi em. Như khi chúng ta tranh luận về một điều gì đó, dù anh thắng cuộc cũng sẽ phải chào thua vì vẻ thẫn thờ không cảm xúc của em. Em ích kỷ lắm, nhưng anh đã quen với sự ích kỷ ấy đến mức trở thành phục tùng cho cảm xúc của em. Em buồn, anh cũng buồn. Em vui, anh cảm thấy thế giới này thật đẹp.

Và rồi bão cũng sẽ ngừng, cảm xúc của anh dù dạt dào đến đâu cũng phải chạm xuống mặt đất theo tiếng gót giày của em. Em đứng dậy, bước ra khỏi quán. Anh sẽ nói thật lòng mình cho em biết, rằng anh muốn giữ em lại trong khoảnh khắc ấy – lúc em ngẩng cao đầu bước đi, bão ngừng rồi, mưa cũng không còn nữa nhưng khóe mắt của em lại như đang có nước. Anh không muốn để em ra đi lần nữa.

Và rồi sự hèn nhát của anh khiến anh quá khó khăn để làm điều đó. Mọi điều anh nghĩ sẽ nói chuyện với em như thế nào nếu gặp mặt, giờ đây anh lại không thể nhớ nổi đó là những điều gì. Anh cứ ngồi ngây ra nhìn cho tới khi bóng em khuất sau góc phố.



Người yêu cũ của anh, từ khi em không còn ở bên, anh biết anh đã đánh mất thứ quý giá nhất của đời mình.

Người yêu cũ của anh, anh thật lòng vẫn còn yêu em nhiều lắm. Mà không, yêu em làm anh trở nên điên dại, anh nhận ra điều này sau khi ngu ngốc nói lời chia tay. Giờ đây, anh đang sống với trái tim tan vỡ vì đã để em ra đi.

Người yêu cũ của anh, anh biết rằng con tim anh lạnh lùng khi anh bỏ rơi em. Nhưng chính vì điều đó nên thật khó để quên đi em. Mỗi ngày trôi qua, anh gặm nhấm từng mảnh ký ức về em để hy vọng điều mình làm là đúng, rằng chia tay em đâu có gì sai trái, đâu có gì khó khăn. Cuối cùng luẩn quẩn trong u uất, anh luôn tự hỏi mình làm cách nào để em trở về bên anh.

Trong tình yêu, đánh mất rồi tìm lại, giữ chặt rồi ném đi… luôn xảy ra. Kẻ ngu ngốc đang làm điều ấy là anh. Đâu có dễ dàng gì, vì anh đã không trân trọng khi em còn ở bên.

Người yêu cũ của anh, em vẫn còn độc thân chứ? Vẫn chưa tựa vào một bờ vai khác chứ? Nếu chưa, hãy cho anh thêm một cơ hội nữa. Dù khó khăn, dù ngàn lần em muốn trừng phạt anh, anh cũng sẽ chấp nhận để tìm lại và giữ chặt lấy em. Sẽ không bao giờ đánh mất hay ném đi. Anh hứa!

3 con giáp lận đận đường tình duyên

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014 / No Comments
3 con giáp sau đây là những đối tượng sẽ chịu nhiều lận đận, thử thách khi tìm kiếm tình yêu đích thực của mình.



1. Người tuổi Sửu

Tử vi tình duyên cho thấy những người tuổi Sửu cũng thuộc top lận đận trong tình ái. Nhưng không phải vì họ bồng bột, nông nổi để tình duyên lận đận mà vì người tuổi Sửu quá cầu toàn trong việc lựa chọn người yêu. Để đi đến một cuộc hôn nhân bền vững, họ thường đặt ra rất nhiều tiêu chuẩn đối với người yêu. Đa phần người tuổi Sửu lâm vào tình trạng khủng hoảng vì ế xưng ế xỉa mà vẫn chưa tìm được ý chung nhân phù hợp.

Lời khuyên cho người tuổi Sửu để tránh lận đận trong tình yêu đó là nên hạ bớt một số tiêu chuẩn và khi “tăm tia” được đối tượng phù hợp với mình, hãy nhanh chóng tìm cách hạ gục trái tim người trong mộng chứ đừng “đừng núi này, trông núi nọ”.




2. Người tuổi Ngọ

Người tuổi Ngọ thường rất nông nổi trong tình yêu, họ chóng yêu nhưng cũng dễ chóng chán sau một thời gian hẹn hò đối tượng. Tình duyên của người tuổi Ngọ lận đận là vì vậy. Những con ngựa thường rất ham vui, không muốn bị gò bó bởi cuộc sống gia đình. Tuy nhiên, thực sự trong suy nghĩ của người tuổi Ngọ thì họ muốn yêu nhưng lại sợ bị tổn thương vì không có đủ dũng khí để vượt qua mọi trở ngại, vậy nên trong họ tồn tại nhiều mâu thuẫn đối lập về chuyện tình cảm.

Lời khuyên cho người tuổi Ngọ muốn hết lận đận trong tình duyên đó là hãy thôi tìm kiếm một tình yêu sét đánh vội vàng mà hãy sống chậm lại, xem xét kĩ lưỡng nhưng tiêu chuẩn cần có của một ý chung nhân lý tưởng và bắt đầu công cuộc tìm kiếm. Khi đã có được tình yêu trong tay, phải biết hạn chế cái tôi của mình, giành thời gian thấu hiểu, lắng nghe tâm lý người yêu nhiều hơn. 




3. Người tuổi Mùi

Những người tuổi Mùi thường bay bị trêu trọc là ham mê tửu sắc nhưng thực ra họ lại rất lãng tử, ảo mộng trong tình yêu. Khi trúng tiếng sét ái tình, người tuổi Mùi thường không giữ được tính cách điềm tĩnh, tự do tự tại mà lúc nào cũng để tâm hồn trên mây trên gió. Vì quá đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc của tình yêu, con giáp này không còn tỉnh táo để suy nghĩ những chuyện khác, họ điên đảo, thậm chí trở nên mù quáng.

Bởi vậy, người tuổi Mùi cần thận trọng trong tình yêu, không nên để chuyện tình cảm chi phối quá nhiều đến học tập và công việc của mình. Nếu bạn yêu một anh chàng tuổi Mùi, hãy biết trân trọng tình cảm của họ dành cho bạn và hạn chế những cãi vã giữa hai người nhé. Điều này sẽ làm những người tuổi Mùi rất buồn rầu, lo lắng đấy

[TRUYỆN NGẮN] Anh là một gã tồi.

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014 / No Comments
-" Đừng chạm vào cuộc sống của anh nữa được không? đừng cản trở bước đi của anh nữa, xin em ! "

...

...

-" anh là đồ tồi, anh không xứng đáng với tình yêu của tôi Long ạ "

Đó là lời chia tay nó đã nói với Trang và đó cũng là lời cuối cùng Trang nói trong khi khóc nức nở rồi cúp máy.

Trang tắt máy quá nhanh, Trang không kịp nhận ra, không kịp nghe thấy những tiếng nấc nghẹn lòng.. Ở đầu dây bên kia.

-Đúng, anh là 1 kẻ tồi tệ, 1 gã tồi yêu em nhất.

Nó và Trang yêu nhau được 2 năm, 1 khoảng thời gian dài và êm đềm cho đến khi chuyện xảy ra.

Nó vội vàng lau nước mắt rồi chầm chậm nhớ lại ngày đầu khi quen Trang.



...

Đó là 1 buổi chiều năm nó học lớp 12, sau tiết học hóa nó được cô giáo phân công rửa và đi cất

đồ dùng dụng cụ thí nghiệm của buổi học. Có hẹn với lũ bạn đi đá bóng, nó vội vã làm thật nhanh.

Cất đồ xong nó lao thật nhanh ra cửa và ...

-Rầm! nó va phải 1 ai đó.

Nó loạng choạng lùi ra phía sau, trước mặt nó là 1 cô gái đang ngồi bệt dưới đất, 1 tay chống còn 1 tay

xoa đầu .. Nó tiến lại giơ tay ra

-Xin lỗi em, anh vội quá, em không sao chứ?

Cô gái nắm lấy tay nó đứng dậy rồi nói:

-Biết người ta bao nhiêu tuổi mà gọi là em, vô duyên.

Nó hơi bất ngờ vì câu nói đấy, nó gọi thế là vì cô gái có dáng vẻ nhỏ bé, trông chỉ như các cô gái lớp dưới.

Cười ngượng, nó đáp lại:

-Hì. Vậy mình xin lỗi, bạn không sao chứ?

-Tôi không sao, may mà tôi không mang thứ gì vào đây cất, không thì bạn đền ốm.

Cô gái nhặt cặp sách lên rồi quay đi, nó vẫn đứng đấy nhìn theo, bất chợt cô gái nói với lại :

-Mình tên Trang, học 12A3

Nó mỉm cười rồi lại chợt nhớ ra lũ bạn đang chờ, nó vội vàng chạy ra sân bóng.

...

..

Xẩm tối, đang lang thang trên đường về nhà, nó rẽ vào 1 quầy bán thẻ điện thoại. 1 người có dáng vẻ hơi quen

quen đang đứng trước nó, hình như là Trang.

-" Đúng là cô bé chiều nay mình va phải, cô ấy cũng mua thẻ phone à?Chắc nhà cô ấy gần đây "

Trang không nhận ra nó đang đứng ngay đằng sau.




...

-Bắn cho cháu 100k mạng Viettel.

-Đọc số đi cháu

-098xxxxxxx

...

Nhanh tay, nó bấm lấy số phone của Trang rồi quay người lại chạy đi thật nhanh.

Trang quay ra nhìn nhưng không nhận ra nó.

...

Tối đến, sau 1 hồi đắn đo, nó quyết định nhắn tin cho Trang.

-Này Trang, chiều nay lúc va phải mình bạn không sao thật chứ??

15p sau...

-Thật ! mà sao bạn lại có số mình vậy??

-Tình cờ thôi, hôm nào bạn rảnh, mình có thể mời bạn đi ăn gì đó được không?

-Tại sao mình phải đồng í??

-Thì cứ coi như là mình xin lỗi vụ chiều nay đi

-Đc rồi. Ăn chè nha, mà nói trước mình ăn nhìu lắm đấy. OK.hehe

-OK. Mình cho bạn ăn no căng luôn

...

Nó và Trang quen nhau như vậy, đơn giản và nhẹ nhàng, rồi thời gian trôi, dần dần 2 đứa yêu nhau.

...

1 dòng nước mắt lại trào ra khi nó vô tình nhìn vào bức ảnh 2 đứa chụp chung để trên bàn học. Khẽ lau

nước mắt, nó úp tấm hình xuống rồi tắt điện đi ngủ

...

Lúc mới chia tay, Trang vẫn cố gắng níu kéo nó, mặc dù Trang không sai.Trang không làm điều gì sai để nó chia tay cô.

Nhưng Trang vẫn cố gắng níu lấy nó, Trang đã khóc, khóc nhiều lắm, mắt Trang sưng lên. Vì Trang vẫn yêu nó, yêu nhiều lắm.

Nhiều khi tưởng chừng Trang không chịu nổi cơn đau này, nó nói chia tay quá đột ngột và không hề có 1 lí do nào giải thích được sự thay đổi của nó. Mỗi lần nhớ nó, Trang lại khóc, lại gọi điện, nhắn tin cho nó.

Nó vẫn lạnh lùng, vẫn đẩy Trang ra bằng những lời lẽ lạnh nhạt, đôi khi còn nặng lời với Trang.Thất vọng, cô đơn

trong buồn tủi. Trang cắn răng chịu đựng trong suốt thời gian đó.

...

Nó không còn ba mẹ, ba nó mất vì 1 tai nạn hồi nó lớp 3, rồi khi nó lên lớp 5 thì mẹ nó cũng bỏ lại nó vì căn bệnh

ung thư quái ác. Nó sống 1 mình trong căn nhà cấp 4 nhỏ bé mà ba mẹ để lại, khi bé nó còn được họ hàng

giúp đỡ, nhưng từ năm vào cấp 3, nó phải tự lo cho cuộc sống của nó, nó làm thêm sau mỗi buổi học để kiếm tiền.

Lâu lâu nó vẫn được các cô, chú, bác bên nội tru cấp 1 khoản nhưng rất ít. 1 cuộc sống khó khăn nhưng vẫn rất vui vẻ, và dường như từ lúc có Trang, nó có thêm nhiều nghị lực hơn.

...

Trái ngược với nó.. Trang là con gái 1, gia đình khá giả.Ba mẹ đều là công nhân viên chức.Trang có thân hình nhỏ nhắn, dễ thương, nhất là cái má lúm đồng tiền mà lúc nào nó cũng say mê nhìn ngắm mỗi khi Trang cười.

Nó vẫn hay trêu Trang.

-" Sau này anh lấy e, con của chúng mình nhất định sẽ có cái má lúm giống em và cái răng khểnh giống anh "

Trang đỏ mặt, nhẹ nhàng tựa đầu lên vai nó. Cả 2 rất hạnh phúc.

...

1 năm trôi qua kể từ khi chia tay, có lẽ con người ta khi mà phải chịu 1 nỗi đau nào đó quá lớn, phải đối mặt,

phải sống trong nỗi đau ấy, dần dần họ cũng sẽ quên đi, sẽ trở nên vô cảm.

Trang cũng vậy, Trang đã quên được Long, Trang hận Long. Và hình như vì quá hận nên Trang muốn nó biết rằng.. Ko có nó, Trang vẫn sống, Trang vẫn có thể hạnh phúc, không việc gì cô phải hối tiếc 1 người vô tình, bạc bẽo như vậy nữa.

...

Khoảng thời gian đó, nó cố tỏ vẻ như không có gì ảnh hưởng, k có gì xảy ra với nó.Nó cố gắng tránh mặt Trang, nếu

có vô tình gặp nhau, nó cũng chỉ cười lạnh nhạt rồi quay ngoắt đi, Trang cũng vậy.Nhưng cô đâu biết rằng lại

1 lần nữa.. Cô không kịp nhìn thấy những giọt nước mắt của ai đó đang nhẹ lăn.

Ở sâu trong trái tim nó, vẫn còn tên 1 người con gái.. là Trang.




..

Nó vẫn yêu Trang, nó không bao giờ muốn rời xa Trang.Nhưng vì muốn Trang hạnh phúc, muốn Trang có 1 cuộc sống no đủ, nó đành chấp nhận phải rời xa Trang, chưa 1 lúc nào nó quên đi Trang.

Nó vẫn giữ những tấm hình của Trang, những món quà Trang tặng, gìn giữ cẩn thận.Vẫn nâng niu, vẫn xem như

nó và Trang vẫn đang yêu nhau..

Nó xót xa hình dung lại ngày hôm đấy..

...

7h tối, nó đang nằm đọc sách, có tiếng gõ cửa.Đoán là thằng bạn cùng lớp đến mượn sách hoặc là Trang đến

kéo nó đi đâu đó chơi như mọi khi.Nó mừng rỡ ra mở cửa.

Trước mặt nó là 1 người đàn ông và 1 phụ nữ trạc tuổi bố mẹ nó, có lẽ là 1 đôi vợ chồng.

..

-Cậu là Long phải không?

-Dạ Phải ! 2 bác có việc gì ạ?

-Ừ, vợ chồng tôi có chuyện muốn nói.

-Vâng, mời 2 bác vào trong nhà, cháu pha chè rồi nói chuyện.

-Thôi khỏi, chúng tôi nói nhanh thôi.

Vừa ngồi xuống ghế, người phụ nữ lên tiếng.

-Cậu yêu cái Trang, con gái chúng tôi phải không?

Nó sững người, hóa ra đây là ba mẹ Trang, mặc dù yêu nhau 2 năm nay, nhưng chưa bao giờ nó vào nhà Trang,

chưa bao giờ nó gặp ba mẹ Trang, sở dĩ nó nghĩ vì cả 2 đứa vẫn đang đi học, như vậy có lẽ không nên.

-Vâng, vậy ra 2 bác là ba mẹ của Trang ạ, cháu xin lỗi.Cháu vô í quá, tại cháu chưa có dịp được gặp 2 bác nên..

Người phụ nữ chặn lại.

-Tôi muốn cậu tránh xa cái Trang nhà tôi ra.

Nó lặng người, môi run run và mất 1 lúc nó mới bình thường trở lại, nó cúi mặt xuống

-Chắc cậu cũng biết tại sao tôi cấm cậu rồi, chúng tôi chỉ có mình nó thôi. Tôi muốn nó có 1 cuộc sống hạnh phúc, no đủ, sung túc nhất.

-Vâng ! Cháu hiểu.Cháu xin lỗi.

-Nếu cậu thật sự yêu nó, hãy để nó có 1 người chồng tốt.Đừng nói với nó về cuộc gặp hôm nay.Chào cậu.

Nó như người vô hồn, 2 dòng lệ từ từ trào ra, cay đắng.Nó cắn chặt môi rồi lặng lẽ khóc.

Nó chia tay Trang, nó đã phải chuẩn bị tâm lí, cố gắng nói bằng giọng điệu lạnh lùng nhất, cố gắng không bật khóc

lúc nói.Nó chỉ gọi điện, nó không dám gặp Trang, vì nó biết Trang sẽ giữ nó lại hỏi lí do bằng đc, Trang sẽ khóc.

Nó sẽ không chịu được khi thấy Trang khóc, nó sợ nó lại yếu lòng, nó lại ôm lấy Trang.Sẽ làm ba mẹ Trang thất vọng.

...

Nó luôn dõi theo Trang, luôn là người lặng lẽ đi sau Trang, âm thầm đứng nhìn Trang từ 1 góc nào đó.Nó không biết

chia sẻ với ai ngoài 1 thằng bạn thân hồi cấp 3 tên Huy, cũng là bạn của Trang.

Huy vẫn luôn an ủi nó, động viên, khích lệ nó cố gắng sau ngày ấy, là người gián tiếp thăm hỏi tình hình của

Trang cho nó.

..

-Chuyện đã rồi, mày đừng ôm buồn mãi nữa.Trang nó vẫn ổn và nó sẽ hạnh phúc thôi mà.

-Có lẽ đến khi nào Trang lấy chồng, tao mới thực sự yên tâm về Trang.

-Thế mày định cứ diễn vai diễn kẻ bạc tình rồi ôm buồn đến bao giờ, mày cũng phải bắt đầu lại như Trang chứ?

-Ừ... Nhưng không phải lúc này mày ạ..

...

Rồi Trang cũng có người yêu mới, tên là Cường. Là 1 người đàn ông thành đạt, phong độ.nghe Huy kể hình như là 1 đối tác gì đó với ba của Trang, 1 lần vào nhà Trang ăn cơm, họ gặp nhau...

..

-Trang sắp cưới rồi đấy, mày yên tâm được chưa?

-Ừ, chắc rồi.

-Thế mày tính như nào?

-Học xong rồi nhưng mà chắc tao không có khả năng xin được việc đâu, không có tiền mày ạ.

-Thế chả nhẽ cứ ở nhà?

-Đâu có, tao định sắp tới sang Nga đi xuất khẩu lao động, có ông bác đang làm bên đấy giới thiệu, hơi vất 1 tí nhưng sức mình có thì lo gì, đi vài năm kiếm ít vốn đã rồi tính chuyện sự nghiệp sau.

-Mày muốn đi là vì muốn quên Trang đúng không?



-Mày...

-Ừ thôi như thế cũng tốt cho mày.

...

Và dường như mọi thứ không bao giờ suôn sẻ như người ta mong muốn, ngày định mệnh ấy cũng đến.

Trang đang trên đường đi tập thể dục như mọi khi vào mỗi buổi sáng, qua 1 dãy phố, khi Trang đang dừng lại để

nghỉ.

-Xoảng!!!

có tiếng gì đó vỡ ở phía trên đầu, Trang nhìn ngước lên.Bỗng vô số mảnh thủy tinh nhỏ bé rơi xuống, rơi cả vào mắt Trang, rất may những mảnh to đều không rơi trúng cô. Chưa kịp định hình là bụi hay là gì, Trang đưa tay lên dụi dụi vào mắt. Rồi Trang hét lên đau đớn sau đó lăn ra bất tỉnh.

...

Tỉnh dậy, Trang thấy đau, rất đau ở 2 mắt, cô không mở ra đc, vì đau, và vì hình như có 1 dải băng quấn quanh mắt Trang.

Trang rất sợ, cô bật dậy rồi 2 tay đưa ra phía trước mò mẫm, miệng gọi tên ba mẹ liên hồn.

1 bàn tay nắm lấy tay Trang.

-Con yêu, mẹ đây, đừng sợ, có mẹ đây rồi, k sao đâu con, mọi thứ ổn rồi.

-Mẹ ơi, con đau lắm, tối lắm, con không mở mắt đc, con đang ở đâu??

-Mắt con đang đau, đừng mở ra.Con đang trong bệnh viện, ba mẹ đều ở đây cả rồi, con đừng sợ.

-Tối lắm mẹ ơi, con đau lắm, con bị làm sao rồi mẹ ơi.Mẹ nói đi?

-Có người làm vỡ cửa kính, con bị thủy tinh rơi vào mắt, nhưng không sao đâu, ba mẹ ở với con đây rồi.

-Mắt con có bị sao không mẹ? con thấy đau lắm, con không mở ra đc.

-Con nằm xuống, đừng sợ.Ba mẹ sẽ kêu bác sĩ chữa

BÀI HỌC ĐẮT GIÁ VỀ TÌNH YÊU MÀ NHỮNG CÂU CHUYỆN CỔ TÍCH DẠY CHO BẠN

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014 / No Comments

1. Bạch Tuyết và 7 chú lùn - Bài học: Không nhất thiết phải ở bên nàng mọi lúc mọi nơi, để nàng ở trong nhà và nuôi cơm hằng ngày. Điều quan trọng là phải xuất hiện đúng lúc: cưới nàng, mang nàng đi chơi và nhớ gửi lời cảm ơn tới các bạn khác đã chăm sóc hộ vợ mình.




2. Cô bé Lọ Lem - Bài học: Dù bạn có xinh đẹp đến đâu, nhưng nếu không make up, không có quần áo hiệu, không ngồi trên một con xe xịn và không tham dự các party sẽ chẳng có ai biết và thèm quan tâm đến bạn.

3. Người đẹp và quái vật - Bài học: Nếu bạn cực kỳ xấu trai và muốn lấy gái xinh làm vợ. Cách duy nhất là bạn phải có khối tài sản kếch sù và thật khỏe mạnh.



4. Nàng tiên cá - Bài học: Điều thứ nhất, để có thể lấy lòng một hot boy, bạn phải có một đôi chân dài. Và điều thứ hai, đôi chân dài thì quan trọng hơn giọng hát.

5. Công chúa ngủ trong rừng - Bài học: Nếu bạn xinh đẹp, bạn không cần phải làm gì cả. Cứ việc nằm ngủ và chờ hoàng tử đến. Và hãy nhớ, nếu anh ta có muốn hôn hay làm gì đó, đừng có ngăn cản.

6. Hoàng tử ếch - Bài học: Làm thế nào mà một hoàng tử giàu có và quyền lực lại có thể yêu bạn khi xung quanh anh ta là vô vàn những cô nàng hấp dẫn khác. Bí quyết là hãy yêu anh ta từ khi anh ta chỉ là một con "Ếch", anh ta sẽ không bao giờ bỏ rơi bạn. Đừng chờ đến khi anh ta trở thành hoàng tử. Quá muộn rồi.

Đường về nhà là con đuờng xa nhất

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014 / No Comments

Mời tám tuổi, tôi khoác ba lô, giã từ mẹ về thành phố học đại học. Sau tất cả những dặn dò chi li cẩn thận, lúc tiễn tôi ở cuối con đê đầu làng mẹ bỗng dưng bảo tôi: "Đường về nhà là con đuờng xa nhất, con giai ạ! Mai sau con có đi khắp chân trời góc biển thì cũng chẳng có con đường nào xa hơn đường về nhà mình đâu."




Tôi cười và không hiểu tại sao mẹ lại nói như thế với tôi. Trong lòng tôi chẳng bao giờ tin, đường về nhà lại là đường xa nhất. Từ Hà Nội về nhà tôi chưa đến 50 km. Mẹ sai rồi!

Những năm đầu tôi năng về nhà thăm cha mẹ người thân, và cũng để ngấm ngầm nói về mẹ, đường về nhà là đường gần nhất đấy.

Nhưng những lần về đó cứ thưa dần, thưa dần như những điều may mắn tốt đẹp hay hạnh phúc của đời một con người.

Tôi ra trường, ở lại Hà Nội, lăn xả vào đời, chiến đấu như một con ngựa dũng mãnh những mong tìm được một chỗ đứng trong cát bụi phồn hoa.

Xem thêm : Nguồn cội

Đi qua quá nửa đời người, dấu chân phiêu lãng in mòn khắp nơi, năm châu bốn biển, tôi mới chợt nhận ra rằng, đường về nhà là con đường xa nhất. Mẹ hoàn toàn có lý!




Khi ấy tôi mới giật mình nhớ lại và suy nghĩ. Quê hương tôi bao người trùng trùng lớp lớp đã ra đi mà có thấy ai trở lại bao giờ. Không phải bởi quê hương tôi nghèo khó hay đời sống tinh thần từ túng như bao làng quê khác. Họ chỉ quay đầu khi mắt nhắm tay buông, thân xác hòa tan trong lòng đất mẹ.

Có hàng trăm ngàn vạn lý do chính đáng và không chính đáng để bước chân người ra đi không thể quay trở về được nữa, dù trong trái tim vẫn đau đáu một hình bóng quê nhà. Dù đường về quê chỉ là những con số toán học chẳng có nghĩa lý gì!

Ngay cả với tôi bây giờ, khi gối mỏi chân chồn, tan nát từng ước mơ, vẫn không thể (không muốn thì đúng hơn) trở về mái nhà xưa được nữa.

Bởi đường về nhà là con đường xa nhất trong những chuỗi hành trình vô tận miên man của một đời người ngắn ngủi mà lắm gian nan!
___

TRUYỆN NGẮN CẢM ĐỘNG

Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014 / No Comments
Trước khi trở thành vợ tôi , em đã là đàn bà , oan nghiệt thay , chẳng phải là người đàn bà của tôi , em dâng hiến sự trong trắng của mình cho người đàn ông đầu tiên , sau đó hắn phủi tay , biến mất dạng .Để theo đuổi em , tôi phải mất một thời gian khá lâu vì em là người nhạy cảm và vô cùng mặc cảm , khi đó em chẳng còn niềm tin vào tình yêu . Tôi phải làm rất , rất nhiều những điều có thể để em hiểu , lúc đó thật sự tôi yêu em quá nhiều , tình yêu đó có lẽ cả cuộc đời tôi chẳng thể quên được .
Thế rồi tôi cũng cưới được em , vào một ngày mùa hạ đẹp trời . Cuộc sống lúc đó quá viên mãn , em hiền lành , đảm đang , luôn nhẹ nhàng với chồng , lo cho mẹ chồng và cả đứa em chồng lười biếng . Thế nhưng những gì quá êm đềm lại dể mang lại cảm giác nhàm chán . Em hiền lành quá mức , đảm đang quá tay và dịu dàng quá thể , đôi khi tôi cần một chút bướng bĩnh để được chìu chuộng em , cần một chút gợi tình khi lên giường để tình yêu của tôi nồng cháy hơn .



Rồi tôi gặp được cô ấy – ả tình nhân của tôi , cô ta quyến rủ , hấp dẫn và đặc biệt rất biết cách hút ánh nhìn và sự quan tâm của đàn ông . Thế là tôi lao vào cuộc tình ngoài luồng , say mê và điên đảo. Tôi quên mất mình đã là đàn ông có vợ , thời gian dành cho gia đình trong tuần chỉ tính bằng phút bằng giây , còn đối với tình nhân – tôi gần như dành trọn . Rồi chuyện gì đến đã đến , em phát hiện , trong một lần tình cờ đọc được tin nhắn trong máy tôi .
Nhưng người nỗi điên chẳng phải em , mà là tôi , đêm đó tôi đã tát em vì cái tội tự tiện đụng vào đồ của tôi .Tôi đi khỏi nhà khi trời đang đêm , mẹ tôi thấy ồn ào , chạy lên thì chỉ thấy em khóc , ngoài ra … em chẳng nói gì thêm . Chuyện gây gổ giữa tôi và vợ ngày càng nhiều , mà toàn là do tôi , tôi say xỉn , về đập phá và chửi rủa em , trong một lầnkhông cẩn thận , tôi đã đay nghiến em vì cái chuyện em đã-là-đàn-bà trước khi lấy tôi , mẹ tôi nghe thấy và từ đó bà chẳng còn thương em như trước .
Mẹ tôi nghĩ rằng đó là nguyên nhân của việc vợ chồng tôi xung đột, cách đối xử của bà thay đổi chóng mặt . Em trông gầy hơn trước ….Thế rồi ả tình nhân xinh đẹp tôi bắt tôi li dị em để rướt cô ta về , tôi không chịu , thế là cô ta ngúng nguẩy , hờn giận . Những điều đó chưa bao giờ tôi thấy ở em , người đàn bà tội nghiệp của tôi . Sau một thời gian dài , tôi dọn ra ở riêng , vì nhà cửa lúc nào cũng ồn ào , em thì chỉ âm thầm chịu đựng .
Từ khi ra riêng , tôi ngày càng chẳng tôn trọng em, đã hơn một lần tôi nói chuyện tình tứ với tình nhân trước mặt em , hơn một lần em thấy tôi đi cùng cô ta , và chẳng phản ứng gì , chỉ cuối mặt vàđi thẳng . Dường như em luôn cảm thấy mình là người có tội , thế nên chẳng bao giờ em dám phản kháng lại , chưa một lần …



Thế rồi em có thai , em nói với tôi với giọng vui mừng mà lâu rồi tôi chẳng nghe được , tôi ôm em vào lòng , bất chợt khoé mắt cay cay, tôi chẳng biết vì lí do gì , vui vì tôi sắp có con , hay vì tôi cảmthấy thương cho tấm thân em sao gầy quá . Tôi dắt em đi mua đồ, khoác vai em giữa phố đông người và trao em cái hôn nhẹ ấm áp , thế là em cười …… Điện thoại tôi reo lên từng chặp , cô tình nhân tôi gọi .


Xem thêm :  Tình đơn phương, mấy khi đẹp

Nụ cười đang trên môi em bổng tắt ngấm , ánh mắt vui mừng , sáng long lanh chợt trở về với nỗi buồn như lúc trước .
- Anh … có việc đột xuất .
- Anh đi đi .
Em chẳng ngăn tôi lại , dù em biết tôi sắp đi đâu , sắp bên ai , sắp làm những gì . Vậy là tôi bỏ em giữa đường phố đông người – khi em đang mang trong mình đứa con của tôi …
“Anh muốn dừng lại”, sau ngày hôm ấy , tôi nói vớỉ ả tình nhân như thế . Cô ta khóc lóc , níu kéo , thề sống thề chết … thế là tôi không nở . Vì thế khi vợ tôi bầu bì đến tháng thứ năm , mọi chuyện vẫn như cũ .
” Em về nhà mẹ hai hôm nhé ” – Em nhắn như thế khi tôi đang ở công ti , cũng đúng thôi , lâu lắm rồiem chẳng về thăm gia đình , tôi vui vẻ đồng ý .
Ngày hôm ấy , tôi cũng quyết dứt với cô ta – ả tìnhnhân xinh đẹp của tôi .Tiếng chuông cửa bấm in ỏi , tôi ngỡ em về , vội ra mở với lòng ngập tràn niềm vui – tôi đã trở về với em theo đúng nghĩa . Thế nhưng trước mặt tôi chẳng phải người vợ vớinụ cười hiền hoà mà là một con đàn bà nồng nặc mùi rượu , cô ta lao vào khóc và hôn tôi tới tấp . Tôi đẩy ra và sau đó là tiễng thét , tru tréo … thế làbuộc lòng , tôi phải kéo cô ta vào nhà .Tình nhân của tôi sau một hồi khóc lóc thảm thiết , cuối cùngcũng đã bình tĩnh .
- Anh bỏ em vì sắp có con à ?
- Ừ.
- Vậy em sẽ đợi , khi nào con anh ra đời , chúng ta sẽ quay lại với nhau , phải không ?
- Xin lỗi , anh nghĩ mình nên dứt hẳn.
-… - Anh muốn quay về với vợ mình , cô ấy đã khổ quá nhiều . Em sẽ tìm được người đàn ông khác yêu em hơn anh , còn anh , anh nghĩ mình đã đi xaquá rồi .
- Anh hối hận vì đã yêu em sao , tại sao thế ? Rõ ràng em đẹp , em giỏi giang hơn cô ta mà.
- Ừ , nhưng bình yên là cảm giác cả cuộc đời chỉ có cô ấy là có thể mang lại cho anh.
- Em không tin … EM KHÔNG TINNNN- Em bình tỉnh đi , em về được rồi , để anh đưa em về.- K … không.-…- Có kết thúc , anh cũng phải cho một cái kết như hai kẻ yêu nhau chứ , không được phũ như vậy.
- Em muốn gì ?
- Em múôn ở lại với anh đêm nay , chỉ đêm nay thôi.- Không được, có thể vợ anh sẽ về.
- Em xin anh, đây là điều cuối cùng em muốn .Thế rồi cô ta lại khóc và tôi chạnh lòng . Tôi nghĩ vợ sẽ không biết đâu và chỉ đêm nay thôi , ngày mai … cô tình nhân tội nghiệp kia sẽ không còn ở bên tôi nữa . Và thế là … tôi đồng ý . Đêm bỗng đổ mưa gió … có hai kẻ tội đồ trong nhà .



————–
Tiếng cửa mở …. Tôi bàng hoàng . Em chết trân , đôi mắt em đang dán chặt lấy hai thân thể loã lồ .Chẳng một giọt nước mắt nào kịp chảy , em ngã mạnh xuống nền nhà , bịch thức ăn còn nóng hổi từ tay em văng ra , vung vãi khắp .Còi xe cấp cứu reo lên in ỏi , nhói tai và dường như bóp nát cả trái tim tôi . Máu từ chiếc váy hồng em mặc chảy ra ngày một nhiều … Con tôi !!!
Chưa đầy một tiếng sau , mẹ em và mẹ tôi đều có mặt tại bệnh viện . Mặt mẹ em xanh mét , lo cho đứa con bụng mang dạ chữa , mẹ tôi thì luôn miệng hỏi tại sao , tại sao , tại sao ……Tôi nói cả và cả hai người đều thảng thốt , họ nào biết con người của tôi lại khốn nạn đến vậy . Thế là mẹ tôikhóc , có lẽ bà hối hận vì đã tàn nhẫn với đứa con dâu quá đỗi tội nghiệp của mình , và bà chẳng thôi ngừng chửi rũa tôi – thằng đàn ông đáng kinh tởm .Mẹ em chẳng nói được gì , bà thất thần hướng mắt về phía cánh cửa màu trắng , cánh cửamà phía sau đó chỉ có một mình con gái bà vừa gánh gồng nỗi đau đớn quá lớn , vừa đối chọi với lưỡi hái tử thần .
- Xin lỗi gia đình. Chúng tôi đã cố gắng … nhưng chỉ có thể cứu được người mẹ , đứa trẻ không qua khỏi – Ôg bác sĩ già, ánh mắt vừa lúng túng, vừa đau xót, ngập ngừng nói. Hai bà mẹ oà khóc, còn tôi … tôi chỉ biết đứng đó , tôi vừa giết đi dứa con của mình – Và … dù đã tiêm thuốc gây mê , nhưng nước mắt của bệnh nhân không ngừng chảy … rấtnhiều. Có lẽ cô ấy đã phải chịu đựng một cú shock quá lớn mà ngay bản thân mình không lường nỗi, việc ấy đã gây ảnh hướng nghiêm trọng trong quá trình mang thai …. Tôi hy vọng gia đinh hãy động viên và giúp bệnh nhân vượt qua nỗi đau mất con này , có thể khi tỉnh dậy , nếu biết mất đứa con ….tôi e tâm lí của cô ấy sẽ không được ổn định… Tôi xin chia buồn cùng gia đình.
Mẹ tôi lao vào đánh , chửi , rũa tôi …
- Mày chết đi , thằng chồng đốn mạt , mày hại chết con mày , mày giết trái tim vợ mày …. mày không phải con tao … KHÔNG PHẢI…. KHÔNG PHẢIIIIIIII…
Giọng mẹ tôi khản đi , rồi quá mệt , bà khuỵu xuống …Đúng vậy , giá như bà đừng sinh ra đứa con như tôi , tôi sẽ không phải tự tay đập nát gia đình mình như thế này ….


—————
Ngày hôm sau , em tỉnh !Mẹ em không cho tôi vào vì sợ em sẽ không chịu được . Thế là tối đứng ở ngoài , bên trong tiếng nấc đau khổ của em vang lên bần bậc , những câu hỏi về đứa con xấu số từ miệng em tuông ra liên hồi , em cần hy vọng , em muốn một câu nói không sao , nhưng mọi thứ chỉ là một sự thật đau đớn …Mẹ em và mẹ tôi chỉ biết khóc , chỉ biết an ủi …
Không cầm lòng được , tôi bước vào , tôi muốn vuốt ve nỗi đau của em .Thế nhưng , vừa thấy tôi ,đôi mắt đẫm nước của em long lên đáng sợ , trongđó chứa từ nỗi đau , chịu đựng đến nỗi oán hận , căm thù … chưa bao giờ em nhìn tôi như thế , chưa bao giờ. Em gào thét , tiếng thét xé cả khônggian im lặng của bệnh viện , tiếng thét đau đớn , tiếng thét hận thù , tiếng thét đòi con … Mắt em đỏ lên và em giảy giụa , em muốn tuông ra khỏi giường , em muốn giết tôi …… Các bác sĩ ùa tới , kéo tôi ra , tôi không muốn ra , thà tôi để em giết đi còn hơn phải đối mặt với chính mình lúc này.Cánh cửa đóng sầm lại , đau điếng , chỉ còn tiếng thét của em , thế rồi nguôi dần … nguôi dần . Họ lại tiêm cho em thuốc an thần , thuốc gây mê.
- Nó không còn nói được nữa .Mẹ em nói gọn lỏn như thế . Ánh mắt của bà không oán không hận nhưng lại chứa cả đại dương đau thương vì xót con .
- Vì sao … hả mẹ?
- Bác sĩ nói do chấn động tâm lí … có lẽ trong tiềm thức , con bé không muốn tiếp xúc với ai nữa .
-… - Khi xuất viện , nó sẽ về ở với mẹ …
- Vâng ạ .
- Từ đây cho đến khi tâm lí nó ổn định , con hãy chuẩn bị đơn li hôn đi
Câu nói mẹ tuông ra lạnh lùng , bất giác tôi không đứng nỗi . Quỳ thụp dưới chân bà , tôi van xin.
- Mẹ , xin mẹ đừng bắt con làm thế , con muốn chuộc lỗi.
- Có những lỗi lầm có thể tha thứ , tuy nhiên có những lỗi lầm cả ngàn đời cũng không thể nào rửa sạch được , và con đã gây ra một lỗi lầm vượt quá sự bao dung và thứ tha của con gái mẹ .
- Con không cần tha thứ , con chỉ xin mẹ cho con ở bên cô ấy , con chỉ cô ấy từ xa cũng được , xin mẹ đừng bắt con làm đơn li hôn ….
- Nếu con yêu nó , thì lúc đầu đừng đối xử với nó như vậy , mẹ nghĩ mọi chuyện đã muộn quá rồi…Tôi nghe tiếng tim tôi đứt đoạn , mắt tôi nước cứ chảy , tôi không muốn , không muốn …. không muốn ……..


——————-
Ngày em ra viện , tôi chỉ có thể đứng từ xa nhìn em , trông em như một cây khô sắp gảy , yếu ớt , phải nhờ sự giúp đỡ của các cô y tá kia mới có thể vào xe được . Em của tôi – Người đàn bà của tôi….Những ngày sau đó , tôi như một các xác rỗng không hồn , lang thang đầu này đáy kia chẳng ngừng nghĩ . Công việc của tôi bị trì trệ tôi cũng chẳng quan tâm

12 CÂU NÓI HAY NÊN ĐỌC

Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014 / No Comments
1. Em yêu anh không phải vì anh là ai mà vì em sẽ là ai khi ở cạnh anh (và ngược lại).


2. Không ai đáng làm cho bạn khóc, người xứng đáng để bạn phải khóc vì họ là người không bao giờ khiến cho bạn khóc.






3. Ai đó không yêu bạn như bạn mong muốn không có nghĩa là bạn không đáng yêu.


4. Một người bạn thật sự là người biết nắm lấy tay bạn và làm bạn xúc động.

Xem thêm :  NHỮNG MÓN QUÀ VÔ GIÁ!


5. Cách để bạn quên đi một người là: ngồi bên cạnh anh ấy/ cô ấy và biết rằng bạn sẽ không bao giờ có đuợc người đó.


6. Đừng bao giờ quên đi nụ cười, dù bạn đang buồn, có thể ai đó sẽ yêu bạn vì nụ cười của bạn.

7. Có thể bạn chỉ đơn giản là một người trên thế giới này nhưng với ai đó, bạn là cả thế giới.

8. Đừng mất thời gian vì một người không muốn chia sẻ với bạn.



9. Có lẽ Thượng Đế muốn bạn gặp gỡ nhiều người trước khi gặp được người thích hợp với bạn. Vì vậy, bạn cần cảm ơn về điều đó.

10. Đừng khóc vì kết quả mà hãy cười vì quá trình nó phát sinh.

11. Trong cuộc sống sẽ luôn có người làm bạn tổn thương, do vậy bạn cần tiếp tục tin tưởng người khác, chỉ cẩn thận một chút thôi!

12. Để sống tốt hơn, trước khi gặp một người mới bạn nên biết mình là ai và hi vọng người đó biết bạn là ai.

NHỮNG MÓN QUÀ VÔ GIÁ!

/ No Comments
Có những món quà bạn không cần phải mua nhưng lại vô cùng ý nghĩa và có giá trị lớn lao khi bạn trao tặng cho bạn bè, người thân và cho cả chính bạn...

●Món quà của SỰ LẮNG NGHE.

Hãy thật sự lắng nghe, chia sẻ những nỗi đau, tâm sự vui buồn cùng người khác. Hãy lắng nghe không chỉ bằng đôi tai mà bằng tất cả tấm lòng.




●Món quà của SỰ QUAN TÂM.

Hãy dành thời gian để quan tâm đến người thân, bạn bè đồng nghiệp, xem những vấn đề của họ như là của chính bạn. Hãy để mọi người cảm nhận tình cảm của bạn qua những hành động bạn thể hiện hàng ngày.

●Món quà từ SỰ TRÌU MẾN:

Hãy thể hiện sự trìu mến với những người thân yêu bằng những lời nói ân cần và cử chỉ trìu mến, bạn sẽ thấy điều kỳ diệu.

●Món quà từ NHỮNG NỤ CƯỜI.

Nụ cười là một ngôn ngữ không lời nhưng có khả năng lan tỏa sức mạnh đến người khác nhanh nhất. Một nụ cười làm niềm vui nhân đôi, làm nỗi buồn trở nên nhẹ bỗng. Hãy trao tặng nụ cười cho tất cả những người xung quanh.

●Món quà từ SỰ GIÚP ĐỠ:

Mỗi ngày hãy chủ động làm một vài điều tử tế, bạn sẽ thấy cuộc sống thật vui vẻ và nhẹ nhàng.

●Món quà của NHỮNG LỜI KHEN TẶNG.

Những câu nói giản đơn nhưng chân thành như “Hôm nay trông bạn thật rạng rỡ!”, “ Bạn làm việc đó thật tốt”, hay “Bữa ăn hôm nay thật tuyệt vời!”… sẽ tạo thêm niềm vui và phấn chấn cho người khác.

●Món quà của SỰ SÁNG TẠO.

Mỗi ngày hãy thực hiện một điều bất ngờ nho nhỏ cho bạn bè và gia đình. Chắc chắn bạn cũng sẽ nhận được những điều bất ngờ thú vị từ họ.



●Món quà của SỰ TĨNH LẶNG.


Là những khoảnh khắc bạn thực sự chỉ muốn yên lặng một mình. Hãy trân trọng thời khắc quý báu này và trao món quà của sự tĩnh lặng cho người khác đúng lúc.

●Món quà của SỰ TRI ÂN.

Những lời đơn giản nhất để bày tỏ lòng biết ơn đối với sự quan tâm, chia sẻ của người khác chính là “Chào bạn!” và “Cảm ơn” cùng nụ cười chân thành…

●Món quà từ NHỮNG MẨU GIẤY VIẾT TAY:

Hãy viết ra từ những lời chân thật, dù rất ngắn, nó có sức mạnh phi thường đấy, dù nó là dòng chữ “cảm ơn bạn đã giúp đỡ tôi” hay “xin lỗi vì mình đã quá nóng với bạn”. Hay thậm chí một bài thơ hay một lời khuyên đẹp. Chính những điều nho nhỏ đó, có thể đi suốt cuộc đời ta.

Khi bạn trao tặng những món quà này cho bất kỳ ai cùng với một ánh mắt khích lệ chính là tấm chân tình của bạn, chắc chắn chúng sẽ trở thành những món quà vô giá, cho người nhận và cả cho người trao tặng!

10 SUY NGHĨ PHÁ NÁT CUỘC ĐỜI BẠN

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2014 / No Comments

10 SUY NGHĨ PHÁ NÁT CUỘC ĐỜI BẠN [Đọc ngay không muộn]

Có những thói quen khiến cuộc sống của bạn trở nên tồi tệ. Tác giả chuyên viết sách về gia đình và các mối quan hệ Maria Robinson từng nói “không ai có thể đi ngược thời gian để bắt đầu lại từ đầu. Nhưng ai cũng có thể bắt đầu lại từ hôm nay và viết nên hồi kết mới”. Thay vì tập trung vào quá khứ sai lầm, hãy tránh những thói quen xấu dưới đây để tự cho mình một khởi đầu mới.





1. Tự phê phán bản thân

Không có ai trên đời là hoàn hảo. Đắm mình trong bóng tối của sự hối hận và tự phê phán bản thân không giúp giải quyết việc gì mà chỉ khiến bạn bị dày vò và gây ra những tổn thương về tinh thần, thể xác. Hãy dừng lại. Bạn có thể siết chặt tay và chán ghét bản thân một chốc một lát, nhưng đừng làm thế quá lâu, nếu không bạn sẽ lại tự tạo thêm cho mình rắc rối vốn không có trước đó. Sau khi đã cẩn thận xem xét lại lỗi lầm, hãy cho qua mọi việc, hãy thay thế việc dày vò và phán xét bản thân bằng việc tự trấn an và quyết tâm. Hãy tự nhủ lần sau mình sẽ làm tốt hơn.

2. Tin vào những nhận định tiêu cực của mọi người

Lúc nào cũng có người này dèm pha người kia. Và dù những nhận định tiêu cực đó xuất phát từ ai đi chăng nữa thì ít nhiều cũng làm bạn tổn thương. Nhưng hãy nhớ không phải điều gì người ta nói cũng đúng. Bạn không bị thay đổi vì điều người ta nói. Bạn mạnh mẽ hơn và có khả năng hơn mọi người tưởng và bạn chứng minh điều này bằng cách đứng dậy và tiếp tục sống cuộc đời của bạn. Hãy điều chỉnh cái cần điều chỉnh và bỏ mặc điều nên bỏ mặc.

3. Tập trung vào những gì bạn không có

Trong cuộc sống không ai có mọi điều mong muốn và nếu tập trung quá nhiều vào những gì bạn không có sẽ chỉ làm bạn mất thời gian, công sức và tiền bạc. Thay vào đó, hãy tập trung vào tận hưởng những gì bạn có. Hãy nghĩ tới những gì bạn có mà những người xung quanh không có. Bạn hãy tin điều này, cho dù hoàn cảnh của bạn tệ tới mức nào, luôn luôn có người ở hoàn cảnh tệ hơn bạn. Vậy tại sao bạn không đón chào ngày mới bằng một lời cảm tạ vì những gì cuộc sống mang lại cho bạn?

4. Không ưu tiên bản thân

Tại sao lại dành toàn bộ thời gian, công sức và tiền bạc cho công việc, bạn bè, đồng nghiệp và gia đình để rồi chẳng còn gì cho bản thân? Hy sinh, trách nhiệm, nghĩa vụ đều tốt và đều quan trọng, nhưng nếu bạn không tự chăm sóc mình, bạn sẽ không còn gì để cho đi, bạn sẽ kiệt quệ và căng thẳng, tuyệt vọng và bệnh tật. Trước tiên hãy tự chăm sóc bản thân, đó không phải là sống ích kỷ, đó là sống khôn ngoan.



5. Dành thời gian cho người không dành cho bạn

Tại sao những người thành công bỏ lại đằng sau bao nhiêu người bạn thất bại? Bởi theo lời nói nổi tiếng của Jum Rohn, bạn chỉ là kẻ trung bình trong số 5 người bạn hay giao du nhất. Cuộc sống rất ngắn ngủi, đừng để mình bị bao quanh bởi những người sẽ kéo tụt bạn lại. Thay vào đó, hãy tìm cho mình những người biết trân trọng bạn và có thể giúp bạn nâng cao giá trị.

6. Lo lắng quá nhiều

Nếu có thể giải quyết các vấn đề thì sao bạn phải lo lắng? Còn nếu không thể giải quyết thì lo lắng cũng chẳng ích gì. Lo lắng chỉ khiến vấn đề xấu đi và phá hỏng niềm vui hiện tại. Hãy thở sâu và thư giãn. Đừng để lo lắng chi phối bạn. Luôn tin tưởng rằng cuối cùng cuộc sống luôn có cách giải quyết vấn đề tốt nhất.



7. Cố trở thành người khác

Bạn là duy nhất trong cả thế giới rộng lớn. Cố trở thành một người khác, một người bạn tin là thông minh hơn hay xinh đẹp hơn bạn là điều vô nghĩa. Bạn chỉ có thể là chính mình và mọi người chỉ có thể là chính họ theo đúng cách họ đã được sinh ra. Bạn có thể so sánh bản thân với một số người bạn ngưỡng mộ, nhưng hãy bổ sung những điều tốt đẹp đó chứ đừng biến bạn thành người đó. Cứ tự tin là chính mình, rồi bạn sẽ tìm được những người yêu quý và trân trọng bạn.

8. Mơ ước viển vông

Ai cũng có quyền được hạnh phúc và tìm kiếm hạnh phúc, nhưng ước mơ những điều viển vông sẽ chỉ đem lại cho bạn thất vọng. Ví như đừng mơ thành giám đốc công ty chỉ sau một đêm. Hãy căn cứ trên kỹ năng, năng khiếu, kinh nghiệm và bằng cấp của mình, so sánh với những gì bạn mơ ước và từ đó định hướng cho tương lai. Cân đối mọi thứ với hoàn cảnh của bạn và tự đặt ra những mục tiêu thực tế cho bản thân.

9. Tiền không mua được hạnh phúc

Đúng vậy, đừng cố dùng tiền để mua chuộc hạnh phúc. Hạnh phúc và niềm vui thực sự nằm ở tự do, ở chính trong tiếng cười, tình yêu, tài năng, đam mê. Cũng đừng băn khoăn về cuộc sống không công bằng. Hãy hòa nhập với cuộc sống và tìm hạnh phúc từ những điều giản đơn quanh bạn.

10. Bỏ cuộc quá sớm

Cuộc sống sẽ tạo ra biết bao khó khăn và thử thách trên đường đời, đó lại chính là điểm làm cho nó trở nên thú vị. Nếu bỏ cuộc sớm, bạn sẽ không bao giờ được nếm vị ngọt đắng của cuộc đời. Hãy kiên trì, cảnh giác và dũng cảm đấu tranh. Miếng ngon luôn phần kẻ cuối.

Nguồn: Dân Việt

30 ĐIỀU CÁC CÔ GÁI TRẺ NÊN NHỚ TRONG CUỘC SỐNG

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2014 / No Comments
Phụ nữ luôn muốn tìm một người đàn ông mình ngưỡng mộ, người đàn ông mạnh mẽ hơn mình. Nhưng những người đàn ông đó dường như đang đứng trên một đỉnh cao, đa phần đều ngoài tầm với, còn nếu trong tầm với bạn sẽ phải cạnh tranh tới chết.


1. Đàn ông và phụ nữ thường mất ba giây để quyết định một mối quan hệ phát triển như thế nào. Nhưng tình yêu sét đánh chỉ mất một giây.

2. Một tình yêu lâu dài là khi cả hai cùng chiến thắng, nhưng vẫn giữ được sự cân bằng. Khi sự cân bằng ấy mất đi, mối quan hệ sẽ đổ vỡ.



3. Một phụ nữ trưởng thành có thể không có quần áo đẹp, nhưng nhất định phải có một chiếc túi phù hợp, bởi nó mang lại cho người phụ nữ cảm giác an toàn. Tình yêu có thể phản bội bạn, nhưng chiếc túi sẽ không bao giờ làm điều đó.

4. Khi phải chọn lựa một người đàn ông, hãy tìm hiểu tình cảm của anh ta đối với mẹ và mối tình đầu. Mẹ và mối tình đầu là hai người phụ nữ quyết định quan điểm tình yêu của anh ta.

5. Phụ nữ luôn muốn tìm một người đàn ông mình ngưỡng mộ, người đàn ông mạnh mẽ hơn mình. Nhưng những người đàn ông đó dường như đang đứng trên một đỉnh cao, đa phần đều ngoài tầm với, còn nếu trong tầm với bạn sẽ phải cạnh tranh tới chết.

6. Những người đàn ông tuyệt vời đều đã bị “đặt chỗ”, bạn phải nhanh chóng “chiếm được” một người.

7. Bận rộn chỉ là cái cớ của người đàn ông, quan trọng là họ có tình cảm hay không. Người phụ nữ luôn coi bận rộn là cái cớ để lừa dối bản thân.

8. Những người có tình chưa chắc đã lấy nhau, chỉ những người có duyên mới lấy được nhau.

9. Khi yêu phụ nữ sẵn sàng lao xuống nước không hối tiếc, điều đó rất dễ khiến họ nghẹt thở. Cách tốt nhất là ra ngoài hít thở không khí, đừng chìm đắm trong đó.


Xem thêm bài viết : " Nó xấu nhưng nó có tiền  "

10. Nếu anh ta yêu bạn, bạn không phải làm gì cả, bởi anh ta sẽ làm giúp bạn. Nếu anh ta không yêu bạn, bạn cũng không phải làm gì cả, vì điều đó là vô ích.

11. Khi một phụ nữ nói “Em nhớ anh” nghĩa là họ đang nhớ người đàn ông, nhưng khi đàn ông nói “Anh nhớ em” có nghĩa là họ đang muốn có người phụ nữ.

12. Trước đây phụ nữ cho rằng con đường đến trái tim người đàn ông là qua dạ dày. Nhưng ngày nay điều đó đã thay đổi, giờ thứ nhất là nhẹ nhàng, thứ hai là tình dục.

13. Trước khi lên giường với một người đàn ông, bạn tự hỏi liệu mình có hối hận không. Sau khi lên giường với một người đàn ông, bạn không còn muốn hỏi điều đó nữa.



14. Nếu anh ta nói rằng bản thân không đủ tốt và bạn hãy tìm hiểu một người khác, đừng vội lấy thế mà cảm động. Một người thật sự yêu bạn sao có thể bảo bạn tìm hiểu người đàn ông khác?

15. Bạn trai hay người chồng tốt không phụ thuộc vào việc anh ta có bao nhiêu tiền, anh ta giỏi giang đến mức nào, đó là chuyện riêng của anh ta, quan trọng là anh ta có yêu bạn hay không.

16. Phụ nữ luôn muốn chứng minh giá trị bản thân qua người đàn ông của mình, một chiếc xe hay một ngôi nhà? Thực ra giá trị của bạn là do bạn làm chủ.

17. Đàn ông và phụ nữ không giống nhau. Phụ nữ nói lời chia tay có khi chỉ vì giận dữ hoặc mong nhận được phản ứng của đối phương. Nhưng khi đàn ông nói lời chia tay, cũng có nghĩa là anh ta đã suy nghĩ rất cẩn thận về điều này.

18. Buông tay, chia tay thực sự không phải là chuyện có thể nói cho rõ ràng. Chia tay thực sự không cần phải nói ra, tự nó sẽ dần tiêu tan.

19. Tình yêu như dòng nước, luôn chảy về một chỗ. Việc chúng ta có thể làm là chỉnh hướng dòng chảy.

20. Dù nói ngàn lần câu yêu nhau đến cuối cùng vẫn có thể chia tay. Đó mới là tình yêu. Dù đã từng khắc cốt ghi tâm, từng yêu đến chết đi sống lại, cuối cùng vẫn chỉ như mây bay gió thoảng, chỉ là thời gian của mỗi người không giống nhau.

21. Đàn ông rất xem trọng bản thân nhưng lại xem nhẹ phụ nữ.

22. Có môt loại đàn ông xấu xa, tự họ bỏ chạy trước nhưng lại trách phụ nữ không đợi mình. Đối với loại đàn ông này, bạn nên tránh càng xa càng tốt.

23. Lần đầu tiên đối với nhiều người giống như một lời nguyền. Để tâm đến lần đầu tiên chi bằng để tâm đến những lần sau.

24. Muốn quên một người, cách nhanh nhất là bắt đầu một tình cảm mới. Vô cùng hiệu quả, nhưng đây cũng chỉ là giải pháp tạm thời.



25. Trên đời có hai loại người. Một loại đặt ra các quy định, một loại tuân thủ các quy định. Để đạt được sự cân bằng tình cảm trong hôn nhân, cách tốt nhất là bổ sung cho nhau. Nếu cả hai cùng đặt ra quy định sẽ chỉ đi đến kết cục chiến tranh.

26. Có lúc sự dịu dàng của đàn ông có có mức sát thương lớn hơn rất nhiều sự dịu dàng của phụ nữ, đó là do bản năng người mẹ của phụ nữ đang trỗi dậy.

27. Khi chúng ta phát hiện bản thân ngày càng hiểu đàn ông, cũng là lúc chúng ta ngày càng không hiểu tình yêu.

28. Tình cảm giữa những bạn gái thân thiết với nhau là mối quan hệ dễ bị tổn thương bởi những người đàn ông.

29. Phụ nữ có thể kiêu ngạo, nhưng nếu kiêu ngạo chi bằng cứ tỏ ra khiêm nhường bên ngoài, giữ cái kiêu ngạo lại bên trong.

30. Khi tình yêu đã qua, hãy cho qua.

Nó xấu nhưng nó có tiền

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014 / No Comments
Đây là lần không biết bao nhiêu tôi nghe bạn bè nói với mình như vậy. “Nó xấu nhưng nó có tiền”- nó chính là Quế Chi, cô gái đã đem lòng yêu tôi hơn 1 năm qua.


Thật sự là tôi đang đứng trước ngã ba đường. Ba mẹ Quế Chi nói rằng tuổi chúng tôi năm nay cưới mới hạp, nếu để sang năm thì không tốt. Tôi hết sức lúng túng khi nghe được yêu cầu này bởi thật lòng, tôi không yêu Quế Chi đến mức muốn chung sống trọn đời với nàng.



Sau cuộc hôn nhân lần đầu đổ vỡ, tôi thề với lòng sẽ cố gắng làm việc để kiếm thật nhiều tiền, nhiều đến nỗi các cô gái phải chen lấn chung quanh để được tôi để mắt tới. Thế nhưng người tính không bằng trời tính. Tôi đương đầu hết thất bại này đến thất bại khác dù lần nào tôi lao vào công việc cũng với quyết tâm sẽ kiếm thật nhiều tiền. Vận đen cứ theo đuổi tôi đến tận bây giờ. Cho đến lúc tôi trắng tay, thất nghiệp thì bệnh tật lại ập đến.

Xem thêm :  Câu chuyện về 2 lá thư 

Tôi đã gặp Quế Chi đúng lúc này. Nàng đã lo lắng, chăm sóc tôi hết lòng. Mới đầu nàng nói rằng do thấy tội nghiệp tôi nên mới làm như vậy. Dần dần, nàng thấy tôi cũng hiền lành, biết điều nên đem lòng yêu mến. Nàng chủ động nói với tôi điều đó trong tiệc sinh nhật lần thứ 34 mà nàng tổ chức cho tôi cách đây 8 tháng. Tôi không bị bất ngờ nhưng không có câu trả lời dứt khoát.



Quế chi hiền lành, tốt bụng, có việc làm ổn định lại là con một trong gia đình khá giả. Ba nàng có cổ phần trong nhiều công ty. Nàng cũng vậy. Nếu lấy nàng, tôi chắc chắn rằng mình sẽ không phải lo lắng về chuyện kinh tế. Lấy nàng tôi sẽ tự nhiên có nhiều thứ mà bao nhiêu năm qua, tôi đã cày cục nhưng không đạt được.



Thế nhưng cản trở lớn nhất để tôi đến với Quế Chi là nàng... quá xấu. Tôi không biết Thị Nở thật sự xấu thế nào, chứ cô gái đang ở cạnh tôi thì nhan sắc quá kém. Tôi chẳng hiểu sao nàng là con gái nhà giàu mà nước da đen đúa, tay chân thô kệch. Nàng có cái mũi to, đôi môi thâm thâm chứ không tươi hồng như bao nhiêu cô gái khác. Nàng cũng không có làn da mịn màng, thay vào đó là làn da sần sùi, có nhiều nốt ruồi và cả mụn cóc. Gọng nói của nàng không trong trẻo mà lại khàn khàn. Điều duy nhất khiến tôi hài lòng nơi Quế chi là nàng có mái tóc đen dày, mượt mà, lúc nào cũng thoảng thoảng mùi hương hết sức quyến rũ.



Thật sự là từ khi Quế Chi nói yêu tôi đến giờ, tôi chưa bao giờ chủ động đưa nàng đi chơi, đi họp mặt bạn bè, dự đám cưới, sinh nhật. Đơn giản là vì tôi mặc cảm với bạn bè. Không có ai trong số bạn bè tôi lại có vợ hoặc người yêu xấu tệ như vậy.



Thi thoảng nàng đòi đi mua sắm, đi ăn uống thì tôi miễn cưỡng đưa nàng đi chứ thật ra trong lòng chẳng thấy vui. nàng mua cho tôi nhiều thứ, thứ nào cũng đẹp, cũng đắt tiền. Tôi thầm khen óc thẩm mỹ và gu xài đồ của nàng. Thế nhưng tôi chỉ vui khi ngồi một mình ngắm những món quà chứ nếu mà ngồi chung với nàng thì tôi thấy sự hứng khởi vơi đi quá nửa...



Rất nhiều lần tôi cân, đong, đo đếm Quế Chi với một vài bạn gái khác và nhắm mắt tự nhủ: “Thôi kệ, xấu đẹp gì, miễn là không nghèo đói là được. Cuộc sống bây giờ khó khăn quá. Ngày nào cũng thấy báo chí đưa tin người ta vì nghèo mà tự tử, vì nghèo mà chém giết nhau, vì nghèo mà trộm cướp... Như vậy nghèo là căn nguyên của bất hạnh. Thôi, nhắm mắt ừ đại cho xong. Nếu ở với nhau một thời gian mà thấy không hợp thì chia tay mình cũng đâu có lỗ lã gì?”.



Nghĩ là nghĩ vậy thôi chứ tôi cũng chưa có quyết định dứt khoát. Mẹ tôi bảo: “Không thương người ta thì thôi chớ đừng có tham tiền, cưới về không hạnh phúc thì khổ đời con gái người ta, thất đức lắm”. Em gái tôi cũng nói: “Anh nghĩ cho kỹ. Nếu thấy cưới nhau mà yên phận, vui vẻ thì cưới; còn tính toán này kia thì em xin can”.



Tôi chẳng hiểu tại sao những người trong gia đình tôi lại có suy nghĩ khác với bạn bè như vậy? Trong số bạn bè thân, sơ của tôi, 10 người thì cả 10 đều khuyên nên tiến tới. Họ bảo tôi sa vô hủ nếp, cứ nằm khễnh mà ăn. Người ta giàu có rồi, cũng không bắt mình phải làm lụng vất vả...



“Nó xấu nhưng nó có tiền”, có tiền thì sẽ có tất cả. Hơn nữa ngày nay khoa học tiến bộ, muốn sửa sắc đẹp thì có gì khó đâu? Ở Hàn Quốc có cả công nghệ làm đẹp, con trai, con gái đều sửa tất. Chỉ là không muốn, chứ muốn thì có điều gì làm không được?



Mấy bữa trước, Quế Chi lại nhắc tôi: “Ba nói mời anh qua ăn cơm để tính chuyện của mình”. Tôi khó nghĩ quá nên hẹn lần hẹn lữa. Ừ, đúng là có tiền thì không phải bận tâm chuyện cơm áo, vợ chồng đỡ hục hặc, sinh con ra nó cũng sung sướng hơn con nhà nghèo, mình còn có thể phụ giúp gia đình...



Thế nhưng trong đầu tôi vẫn chưa chấp nhận việc phải ăn đời, ở kiếp với một cô gái quá xấu. Phải chị Quế chi xấu vừa vừa cũng được; đàng này nàng lại quá xấu, xấu “banh bồ lúa” như mấy cô bạn đồng nghiệp của tôi vẫn ví von.



Tôi sợ dù tính tình nàng có tốt đến đâu thì vẫn không thể nào bù lại cho cái nhan sắc kém cõi ấy. Tôi thật sự thấy rất đau đầu. Hay là cứ nhắm mắt chiều theo số phận. Mặc kệ, vợ xấu nhưng có tiền thì cũng vẫn hơn là đẹp mà nghèo, bởi người ta đâu thể nhìn ngắm sắc đẹp để quên đi cái bụng đang sôi sùng sục và những túng quẫn đang bủa vây?

Trung Quốc lại dùng đòn kinh tế ve vãn Philippines để cô lập Việt Nam

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014 / No Comments
Những món hời kinh tế Trung Quốc đưa ra thường không dễ "nuốt trôi" khi đối tác của chúng ta luôn rắp tâm hãm hại, chớp thời cơ đánh lén sau lưng.

Philstar ngày 3/7 đưa tin, chính phủ Trung Quốc đang muốn khuyến khích đầu tư và thúc đẩy khách du lịch Trung Quốc sang Philippines bất chấp những căng thẳng giữa 2 nước trên Biển Đông.


Nông dân trồng chuối Philippines và nền kinh tế nước này đã từng phải lao đao
 vì những ngón đòn thâm hiểm của Trung Quốc mỗi khi căng thẳng leo thang trên Biển Đông.


Triệu Kiến Hoa, tân Đại sứ Trung Quốc tại Philippines tuyên bố: "Tôi phải nói thẳng rằng đầu tư của Trung Quốc đến Philippines là chưa thỏa đáng, vì vậy chúng tôi hy vọng rằng có thể đầu tư nhiều hơn". Ông Hoa đưa ra phát biểu này trong buổi chiêu đãi của Phòng Thương mại và công nghiệp Philippines (PCCI) tối Thứ Ba.

Ông Hoa cho biết, Bắc Kinh muốn khuyến khích đầu tư vào các dự án năng lượng để "giúp" Philippines giảm chi phí sản xuất năng lượng được cho là cao nhất Đông Nam Á.

"Có một cơ hội tốt cho phía Philippines để nhận được một khoản đầu tư cho sản xuất chất lượng cao, bao gồm chế biến thực phẩm, khai thác khoáng sản. Đây là những điều chúng tôi có thể làm trong tương lai gần", Triệu Kiến Hoa cho biết.

"Bạn sẽ ngạc nhiên rằng Philippines đang đầu tư ở Trung Quốc nhiều hơn những gì Trung Quốc đang đầu tư ở Philippines", tân Đại sứ Trung Quốc nói, Bắc Kinh cũng mong muốn nhiều khách du lịch nước này đến Philippines hơn.

Đồng minh mới, bạn bè cũ của Trung Quốc đều quay sang ủng hộ Việt Nam
Trong quan hệ hợp tác kinh tế - thương mại, thường người ta vẫn nhắc đến hợp tác cùng có lợi, như Trung Quốc vẫn nói là cùng thắng. Nhưng trong phát biểu của ông Hoa, người ta chỉ thấy Bắc Kinh muốn "giúp" Manila, và chỉ thấy đây là "cơ hội" Philippines cần nắm lấy, tuyệt nhiên không đả động gì đến lợi ích mà Trung Quốc có được, phải chăng là một sự bất thường? (PV).

Trong năm 2013, 426 ngàn lượt khách du lịch Trung Quốc đến Philippines, tăng 70% so với năm 2012 xảy ra cuộc khủng hoảng Scarborough. Mặc dù có sự tăng vọt trở lại, nhưng Triệu Kiến Hoa cho rằng con số này còn quá nhỏ so với điểm đến Malaysia 4 triệu lượt, Thái Lan 3 triệu lượt.

"Hãy tưởng tượng nếu bạn có thể thu hút 1 triệu khách du lịch Trung Quốc, điều đó sẽ thúc đẩy ngành công nghiệp du lịch Philippines. Chúng tôi rất vui mừng rằng mặc dù chúng ta đang có những khó khăn, du khách Trung Quốc vẫn đang bị thu hút bởi cảnh đẹp và con người ở đây. Chúng tôi hy vọng điều này sẽ tăng trưởng trong năm nay", ông Hoa tuyên bố.

"Tôi nghĩ rằng đây là điều bắt buộc và cần thiết để 2 nước tập trung vào những thứ có thể đoàn kết chúng ta, tập trung vào những cái có thể thúc đẩy sự thịnh vượng chung cho cả 2 nước, góp phần cải thiện đời sống người dân của chúng ta", ông Triệu Kiến Hoa nói.

Cần lưu ý rằng, "nhành ô liu" mà Trung Quốc chìa ra cho Philippines trong lúc căng thẳng Việt - Trung đang tăng cao trên Biển Đông sau những hành động leo thang khiêu khích của Bắc Kinh hạ đặt trái phép giàn khoan 981 trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam và âm thầm xây dựng trái phép ngoài 6 bãi đá ở Trường Sa mà Trung Quốc xâm lược và chiếm đóng trái phép từ năm 1988 (Philippines cũng yêu sách chủ quyền với một phần khu vực này).

Những áp lực Trung Quốc đang tìm cách đổ lên Việt Nam cả về chính trị - quân sự - ngoại giao - kinh tế ngày hôm nay không khác những gì Philippines đã phải hứng chịu trong cuộc khủng hoảng Scarborough năm 2012. Không những rút vốn đầu tư, hạn chế nhập khẩu nông sản, khuyến khích khách du lịch Trung Quốc không sang Philippines mà Bắc Kinh còn dùng cả những thủ đoạn ngoại giao không một nước văn minh nào nghĩ tới nhằm vào cá nhân Tổng thống Benigno Aquino chỉ để gây sức ép buộc Manila từ bỏ quyền chủ quyền, quyền tài phán với bãi cạn Scarborough.

Trong 5 nước, 6 bên trên Biển Đông có yêu sách về chủ quyền và vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa bị đường lưỡi bò Trung Quốc xâm lấn, Việt Nam và Philippines là 2 quốc gia phản ứng mạnh mẽ nhất, kiên quyết nhất trước tham vọng bành trướng lãnh thổ của Bắc Kinh. "Nhành ô liu" Trung Quốc mới chìa ra phía Philippines khiến người ta không thể không đặt câu hỏi về mục đích, âm mưu thực sự đằng sau nó.

Lúc này, Bắc Kinh cần tập trung nguồn lực gây sức ép với Việt Nam trên các mặt, có thể phải tạm thời hòa hoãn với Philippines. Nhưng xin lưu ý, giàn khoan 981 có thể ngang nhiên bất chấp luật pháp cắm xuống vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam thì nó cũng có thể lặp lại với Philippines. Tổng thống Aquino đã từng ý thức rất rõ và nhấn mạnh điều này.

Do đó, những món hời kinh tế Trung Quốc đưa ra thường không dễ "nuốt trôi" khi đối tác của chúng ta luôn rắp tâm hãm hại, chớp thời cơ đánh lén sau lưng. Vì vậy, dù Trung Quốc là thị trường lớn, nhưng lệ thuộc vào họ là thất bại. Muốn đương đầu với Trung Quốc về lâu dài, buộc phải độc lập tự chủ, tự lực tự cường trên mọi phương diện, trong đó có cả kinh tế - thương mại - PV.

Đồng minh mới, bạn bè cũ của Trung Quốc đều quay sang ủng hộ Việt Nam

/ No Comments
Đa Chiều cho rằng, ngoài Malaysia công khai ủng hộ lập trường của Trung Quốc, các nước ASEAN khác đều quay lưng lại với Bắc Kinh.

Những ngày qua khi Trung Quốc leo thang gây hấn trong vùng đặc quyền kinh tế
, thềm lục địa của Việt Nam, mọi sự chú ý và tình cảm của người dân Việt Nam đều hướng về Biển Đông.


Đa Chiều ngày 1/7 bình luận, mặc dù dư luận (Trung Quốc) cho rằng Việt Nam sẽ thua (?!) trong cuộc đối đầu ở Hoàng Sa (thực tế là căng thẳng trên Biển Đông do Trung Quốc hạ đặt giàn khoan 981 bất hợp pháp trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam - PV), nhưng từ khi nổ ra căng thẳng giàn khoan 981 đến nay Việt Nam không chỉ cứng rắn (mạnh mẽ) trên thực địa, mà còn chiếm thế thượng phong trên mặt trận tuyên truyền, giành được sự ủng hộ rộng rãi của cộng đồng quốc tế.

Tờ báo của người Hoa hải ngoại cho rằng, những sự ủng hộ, hỗ trợ Việt Nam (bảo vệ chính nghĩa) trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của mình từ cộng đồng quốc tế là sự "lật mặt, tráo trở" của các đồng minh cũ, bạn bè mới của Trung Quốc khi đại đa số các nước này "quay sang" ủng hộ Việt Nam?!

Hội Hữu nghị Việt Nam - Liên minh Châu Âu gần đây đã ra tuyên bố lên án các hành động phi pháp của phía Trung Quốc ở Biển Đông. Đây còn là tiếng nói của các tổ chức hội hữu nghị Pháp - Việt, Đức - Việt, Thụy Điển - Việt Nam, Thụy Sĩ - Việt Nam, Anh - Việt, Đan Mạch - Việt Nam. Ngoài ra các tổ chức hữu nghị khác như hội Liên hiệp khu vực Galicia của Tây Ban Nha, tổ chức nghiên cứu Việt Nam - Lào - Campuchia của Thụy Điển cũng như Viện Nghiên cứu Việt Nam của Ý cũng lên tiếng ủng hộ Việt Nam, phản đối Trung Quốc.

3 phương thức đánh bại kẻ xâm lược

Đa Chiều trích dẫn, hôm 25/6 Bộ trưởng Công thương Việt Nam Vũ Huy Hoàng trong buổi hội đàm với Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Kinh tế và năng lượng Đức Sigmar Gabriel đã nhấn mạnh, Việt Nam nhất quán chủ trương bảo vệ chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982, Tuyên bố về ứng xử của các bên trên Biển Đông DOC. Phó Thủ tướng Gabriel cho biết, đại đa số người dân Đức ủng hộ lập trường chính nghĩa của Việt Nam.

Cũng theo tờ báo này, hôm 26/6 khi thăm chính thức Bồ Đào Nha, Phó Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Uông Chu Lưu đã lên ánh các hành vi của Trung Quốc vi phạm trắng trợn luật pháp quốc tế, đe dọa tự do hàng hải ở Biển Đông. Bồ Đào Nha đã ủng hộ lập trường đúng đắn của Việt Nam.

Ngoài Mỹ, Nhật Bản và Philippines ủng hộ Việt Nam ngay từ đầu vụ khủng hoảng giàn khoan 981, đến nay có Bồ Đào Nha, Đức và nhiều nước châu Âu đã bày tỏ sự ủng hộ đối với Việt Nam và sự hỗ trợ này có được trong các chuyến công du của các nhà lãnh đạo Việt Nam tới các nước. Đa Chiều cho rằng Trung Quốc cũng đã từng làm được điều đó trong cuộc khủng hoảng Senkaku/Điếu Ngư, nhưng căng thẳng Việt - Trung lần này đã không được ông Tập Cận Bình, Lý Khắc Cường nhắc tới khi công du ngoại quốc để tìm kiếm sự ủng hộ từ dư luận.

Tờ Đa Chiều cho rằng, nỗ lực rải truyền đơn (vu cáo Việt Nam tại Liên Hợp Quốc) hôm 11/6 của Trung Quốc chỉ như muối bỏ bể. Không chỉ các nước châu Âu, mà các nước láng giềng của Trung Quốc cũng đã bị Việt Nam thuyết phục (thực tế là các quốc gia này chỉ bị chính nghĩa chinh phục - PV).

Dẫn nguồn tin Thông Tấn Xã Việt Nam hôm 24/6, Đa Chiều cho hay, 1 Trung tướng Campuchia đã công khai ủng hộ lập trường của Việt nam trên Biển Đông. Phó Cục trưởng Cục Nhân sự Bộ Quốc phòng Campuchia cho hay, ông cam kết cùng với chính phủ Việt Nam chống lại các hành vi xưng hùng xưng bá của Trung Quốc ở Biển Đông.

Thông tấn xã quốc gia Lào hôm 23/6 cho biết, Bộ Ngoại giao Lào đã gửi công hàm cho Bộ Ngoại giao Việt Nam kêu gọi các bên ở Biển Đông kiềm chế, tôn trọng Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982, tránh làm căng thẳng leo thang thành xung đột, tránh uy hiếp sử dụng vũ lực. Đa Chiều cho rằng, quan điểm xử lý vấn đề Biển Đông trên cơ sở luật pháp quốc tế do Lào đưa ra thể hiện lập trường không ủng hộ Trung Quốc.

Đến Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long "dù thừa nhận có một số yếu tố hợp lý trong yêu sách chủ quyền của Trung Quốc" nhưng cũng kêu gọi hai nước Việt Nam, Trung Quốc giải quyết vấn đề trên cơ sở luật pháp quốc tế?! Đa Chiều cho rằng, ngoài Malaysia công khai ủng hộ lập trường của Trung Quốc, các nước ASEAN khác đều quay lưng lại với Bắc Kinh, đến trung lập như Indonesia cũng bắt đầu nâng cao sẵn sàng chiến đấu.

Jakarta cho rằng một phần của đường lưỡi bò đã xâm phạm vào chủ quyền lãnh thổ của Indonesia ở khu vực quần đảo Natuna buộc Jakarta phải tăng cường phòng thủ khu vực này.

Đa Chiều tiếp tục luận điệu bóp méo, xuyên tạc lịch sử và vu cáo Việt Nam khi cho rằng việc Việt Nam đưa quân tiêu diệt Khmer Đỏ giúp Campuchia thoát nạn diệt chủng là "hành động xâm lược"?! Trong khi Bắc Kinh dung túng, xúi giục Khmer Đỏ gây nạn diệt chủng kinh hoàng với dân tộc Khmer cũng như người Việt ở biên giới Tây Nam thì được tờ báo này xem như hành vi "ủng hộ, hữu hảo và kiên định hỗ trợ Campuchia"?!

Về phản ứng của Lào, Đa Chiều cho rằng lâu nay trong các mâu thuẫn quốc tế Lào thường công khai bênh vực Trung Quốc, nhưng lần này đã "quay sang Việt Nam"?! Thái độ của Lào, Campuchia trong căng thẳng Trung - Nhật khác hẳn với căng thẳng Trung - Việt đã khiến Bắc Kinh cảm thấy bị phản bội?!

Theo tờ báo, giới phân tích cho rằng sở dĩ Trung Quốc không dám làm to chuyện vụ giàn khoan 981 vì sợ bị cho là "tranh chấp hóa (cái gọi là) quần đảo Tây Sa khiến quốc tế hiểu lầm, Tây Sa có tranh chấp"?!

Ở đây cần nói rõ, thứ nhất giàn khoan 981 đang xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa Việt Nam, vi phạm trắng trợn UNCLOS. Vị trí giàn khoan 981 không liên quan gì đến Hoàng Sa. Thứ 2, quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam, đã bị Trung Quốc cất quân xâm lược các năm 1956, 1974 và điều đó không có ý nghĩa gì trong việc khẳng định yêu sách "chủ quyền Tây Sa" của họ dưới ánh sáng Công pháp quốc tế - PV.

Bình luận của Đa Chiều tuy nặng màu chủ quan, suy diễn, bịa đặt và bôi nhọ nhằm vào Việt Nam nhưng cũng thể hiện rõ bản chất ngang ngược, chà đạp lên luật pháp quốc tế của Trung Quốc ở Biển Đông. Một mặt tờ báo này thừa nhận những phản ứng của Việt Nam vừa qua là đúng đắn và giành được sự ủng hộ rộng rãi từ cộng đồng quốc tế.

Mặt khác Đa Chiều tiếp tục theo đuổi chủ nghĩa dân tộc cực đoan, khiêu khích gây hấn và đầu độc nhận thức của những người Trung Quốc nhẹ dạ, thiếu thông tin và trở thành con rối trong tay những chính khách Trung Quốc đầy mưu đồ, tham vọng bành trướng lãnh thổ bệnh hoạn - PV.

3 phương thức đánh bại kẻ xâm lược

Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014 / No Comments
Sinh tồn của quốc gia này là biển, trước đây đã thế, bây giờ và hàng nghìn năm sau cũng vậy. Nếu Việt Nam nhân nhượng, Trung Quốc không chỉ chiếm Hoàng Sa...LTS: Chia sẻ với Báo Giáo dục Việt Nam, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước – nguyên Tư lệnh quân khu IV nhận định, từ nhiều đời nay, Trung Quốc không bao giờ từ bỏ ý định xâm chiếm đất đai của Việt Nam, nhưng họ cũng rất sợ tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam.


Nếu ta nhân nhượng, Trung Quốc sẽ chiếm cả Trường Sa...
Đã 60 ngày trôi qua kể từ khi hạ đặt trái phép giàn khoan 981 trong vùng biển của Việt Nam, dường như ý đồ của Trung Quốc đã rất rõ, đó là biến dần những vùng biển không có tranh chấp thành có thành chấp, và bước tiếp theo là chiếm toàn bộ những vùng biển ấy, kể cả phải dùng vũ lực?
Trung tướng Nguyễn Quốc Thước: Trước tình hình này, theo tôi cần giữ vững ba nguyên tắc ứng xử với Trung Quốc:
Thứ nhất, phải giữ vững được sự đoàn kết của 90 triệu dân Việt Nam. Dù rằng dân số của chúng ta so với cả nước Trung Quốc là con số nhỏ, nhưng nhìn lại cả tiến trình lịch sử thì chưa bao giờ chúng ta chịu khuất phục. Trung Quốc rất sợ sự đoàn kết của toàn dân Việt Nam, mà minh chứng rõ nét nhất là trải qua tất cả các triều đại phong kiến, rốt cuộc quốc gia phương Bắc luôn phải phải hứng chịu thất bại. Ngày nay, tình đoàn kết không chỉ nói tới nhân dân Việt Nam ở trong nước, mà kiều bào ta ở nước ngoài cũng chính là nguồn động viên vô cùng to lớn trong cuộc chiến bảo vệ chủ quyền.
Thứ hai, Trung Quốc sợ phong trào quốc tế ủng hộ Việt Nam. Cách tốt nhất trong cuộc đấu tranh này là Việt Nam phải tuyên truyền để thế giới và cả người dân Trung Quốc hiểu rõ sự thật lịch sử. Thêm nữa, chúng ta cần liên minh chặt chẽ với các nước trong khu vực có chung quyền lợi ở biển đông, đặc biệt là Nhật Bản và Philippin, hai nước ủng hộ chúng ta mạnh mẽ nhất.
Thông qua đấu tranh bằng con đường ngoại giao, Việt Nam sẽ làm cho quốc tế hiểu rõ bộ mặt thật đầy gian xảo của Trung Quốc. Khi tất cả các nước đều biết rõ Trung Quốc là kẻ lưu manh tự khắc họ phải có sự đề phòng và rất có thể Trung Quốc sẽ bị cô lập chính trị. Chính một số học giả của Trung Quốc cũng nhận định, hành vi của Trung Quốc như một tên cướp biển và sẽ mất nhiều hơn được.
LTS: Chia sẻ với Báo Giáo dục Việt Nam, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước – nguyên Tư lệnh quân khu IV nhận định, từ nhiều đời nay, Trung Quốc không bao giờ từ bỏ ý định xâm chiếm đất đai của Việt Nam, nhưng họ cũng rất sợ tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam.
Nếu ta nhân nhượng, Trung Quốc sẽ chiếm cả Trường Sa...
Đã 60 ngày trôi qua kể từ khi hạ đặt trái phép giàn khoan 981 trong vùng biển của Việt Nam, dường như ý đồ của Trung Quốc đã rất rõ, đó là biến dần những vùng biển không có tranh chấp thành có thành chấp, và bước tiếp theo là chiếm toàn bộ những vùng biển ấy, kể cả phải dùng vũ lực?

5 nguyên tắc chung sống hòa bình là một sự nhạo báng của Trung Quốc
Trung tướng Nguyễn Quốc Thước: Trước tình hình này, theo tôi cần giữ vững ba nguyên tắc ứng xử với Trung Quốc:
Thứ nhất, phải giữ vững được sự đoàn kết của 90 triệu dân Việt Nam. Dù rằng dân số của chúng ta so với cả nước Trung Quốc là con số nhỏ, nhưng nhìn lại cả tiến trình lịch sử thì chưa bao giờ chúng ta chịu khuất phục. Trung Quốc rất sợ sự đoàn kết của toàn dân Việt Nam, mà minh chứng rõ nét nhất là trải qua tất cả các triều đại phong kiến, rốt cuộc quốc gia phương Bắc luôn phải phải hứng chịu thất bại. Ngày nay, tình đoàn kết không chỉ nói tới nhân dân Việt Nam ở trong nước, mà kiều bào ta ở nước ngoài cũng chính là nguồn động viên vô cùng to lớn trong cuộc chiến bảo vệ chủ quyền.
Thứ hai, Trung Quốc sợ phong trào quốc tế ủng hộ Việt Nam. Cách tốt nhất trong cuộc đấu tranh này là Việt Nam phải tuyên truyền để thế giới và cả người dân Trung Quốc hiểu rõ sự thật lịch sử. Thêm nữa, chúng ta cần liên minh chặt chẽ với các nước trong khu vực có chung quyền lợi ở biển đông, đặc biệt là Nhật Bản và Philippin, hai nước ủng hộ chúng ta mạnh mẽ nhất.
Thông qua đấu tranh bằng con đường ngoại giao, Việt Nam sẽ làm cho quốc tế hiểu rõ bộ mặt thật đầy gian xảo của Trung Quốc. Khi tất cả các nước đều biết rõ Trung Quốc là kẻ lưu manh tự khắc họ phải có sự đề phòng và rất có thể Trung Quốc sẽ bị cô lập chính trị. Chính một số học giả của Trung Quốc cũng nhận định, hành vi của Trung Quốc như một tên cướp biển và sẽ mất nhiều hơn được.
LTS: Chia sẻ với Báo Giáo dục Việt Nam, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước – nguyên Tư lệnh quân khu IV nhận định, từ nhiều đời nay, Trung Quốc không bao giờ từ bỏ ý định xâm chiếm đất đai của Việt Nam, nhưng họ cũng rất sợ tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam.
Nếu ta nhân nhượng, Trung Quốc sẽ chiếm cả Trường Sa...
Đã 60 ngày trôi qua kể từ khi hạ đặt trái phép giàn khoan 981 trong vùng biển của Việt Nam, dường như ý đồ của Trung Quốc đã rất rõ, đó là biến dần những vùng biển không có tranh chấp thành có thành chấp, và bước tiếp theo là chiếm toàn bộ những vùng biển ấy, kể cả phải dùng vũ lực?
Trung tướng Nguyễn Quốc Thước: Trước tình hình này, theo tôi cần giữ vững ba nguyên tắc ứng xử với Trung Quốc:
Thứ nhất, phải giữ vững được sự đoàn kết của 90 triệu dân Việt Nam. Dù rằng dân số của chúng ta so với cả nước Trung Quốc là con số nhỏ, nhưng nhìn lại cả tiến trình lịch sử thì chưa bao giờ chúng ta chịu khuất phục. Trung Quốc rất sợ sự đoàn kết của toàn dân Việt Nam, mà minh chứng rõ nét nhất là trải qua tất cả các triều đại phong kiến, rốt cuộc quốc gia phương Bắc luôn phải phải hứng chịu thất bại. Ngày nay, tình đoàn kết không chỉ nói tới nhân dân Việt Nam ở trong nước, mà kiều bào ta ở nước ngoài cũng chính là nguồn động viên vô cùng to lớn trong cuộc chiến bảo vệ chủ quyền.
Thứ hai, Trung Quốc sợ phong trào quốc tế ủng hộ Việt Nam. Cách tốt nhất trong cuộc đấu tranh này là Việt Nam phải tuyên truyền để thế giới và cả người dân Trung Quốc hiểu rõ sự thật lịch sử. Thêm nữa, chúng ta cần liên minh chặt chẽ với các nước trong khu vực có chung quyền lợi ở biển đông, đặc biệt là Nhật Bản và Philippin, hai nước ủng hộ chúng ta mạnh mẽ nhất.
Thông qua đấu tranh bằng con đường ngoại giao, Việt Nam sẽ làm cho quốc tế hiểu rõ bộ mặt thật đầy gian xảo của Trung Quốc. Khi tất cả các nước đều biết rõ Trung Quốc là kẻ lưu manh tự khắc họ phải có sự đề phòng và rất có thể Trung Quốc sẽ bị cô lập chính trị. Chính một số học giả của Trung Quốc cũng nhận định, hành vi của Trung Quốc như một tên cướp biển và sẽ mất nhiều hơn được.
Bác cũng dự đoán chúng ta sẽ giành toàn thắng vào giai đoạn năm 1975… Như vậy cho thấy Bác đã tổng hợp được các nguồn thông tin, phân tích được thế cuộc và kết luận thế cục chắc chắn sẽ diễn ra theo hướng như vậy.
Đã là lãnh đạo quốc gia thì tầm nhìn chiến lược phải là số một, tài năng của một lãnh đạo tầm cỡ quốc gia là phải nhìn thấy trước được cục diện, biết và tránh được những âm mưu của kẻ thù, tránh được những xung đột không cần thiết gây tổn tại tới đất nước. 
Tuy nhiên tình hình xảy ra thời gian qua đã cho thấy Việt Nam chưa có được sự chuẩn bị thật tốt cho chiến lược trên biển. Rõ ràng Trung Quốc đang thực hiện âm mưu đẩy Việt Nam vào thế chính trị, chứ không đơn thuần là kinh tế. Tôi rất tiếc là chúng ta bị động chứ không nắm thế chủ động ngay từ đầu. Vì sao tôi nói thế? Từ bao đời này Trung Quốc luôn muốn xâm chiếm đất đai của dân tộc ta, nhưng chúng ta lại không có sự đề phòng đủ rộng. Mấy chục năm nay chuẩn bị toàn diện cho biển thế nào? Bây giờ, chúng ta đã thấy được những thiếu sót ấy thì phải có những bước đi tiếp theo hợp lý, không để mắc mưu Trung Quốc
Từ những bài học kinh nghiệm trong quá khứ vào các năm 1974, 1979, 1988... cho thấy Việt Nam không thể nhượng bộ với Trung Quốc, thưa ông?
Trung tướng Nguyễn Quốc Thước: Sinh tồn của quốc gia này là biển, trước đây đã thế, bây giờ và hàng nghìn năm sau cũng vậy. Chúng ta đều biết, tài nguyên khoáng sản trên đất liền ngày càng cạn kiệt, chỉ có lúa gạo thôi thì không thể đủ được, và tài nguyên trên biển thì còn rất nhiều tiềm năng, nhiều vùng chưa có điều kiện để khai thác.
Bên cạnh đó, giao lưu trên biển cũng rất lớn. Quân sự phát triển trong tương lai cũng phải di chuyển bằng đường biển. Tôi nhớ lại thời gian quân đoàn 3 sang giúp nhân dân Cam-pu-chia đánh đuổi quân pôn pốt sau đó trở về nước, chỉ có ô tô đi đường bộ, còn lại xe tăng và pháo binh đều di chuyển bằng đường biển. Những nơi nào khó khăn nhất không đi được trên bộ thì đều phải di chuyển bằng đường biển… Với rất cả những yếu tố ấy, có thể khẳng định biển là môi trường sinh tồn của một quốc gia.
Việt Nam có trên 3 nghìn km đường bờ biển và có trên 1 triệu km2 vùng đặc quyền kinh tế, đó là tiềm năng vô cùng to lớn, là lợi thế mà không phải quốc gia nào cũng có được.
Những lợi thế rất lớn của Việt Nam luôn bị Trung Quốc nhòm ngó, và họ biết rất rõ là muốn trở thành cường quốc của thế giới thì con đường duy nhất là tiến ra biển. Khi tung ra đường 9 đoạn, Trung Quốc đã cho thấy rất rõ dã tâm này. Nếu chúng ta tiếp tục nhân nhượng thì Trung Quốc không những chỉ chiếm đóng Hoàng Sa mà còn nuốt luôn cả Trường Sa.
Chúng ta chỉ có thể dựa vào thực lực của chính mình, chứ không thể chờ đợi sự giúp đỡ của nước khác. Những tuyên bố của Mỹ, Nga hay một số quốc gia cho thấy đó chỉ đơn thuần là những ứng xử ngoại giao.
Trân trọng cảm ơn ông!